Thiện Ác Bất Phân
Hành trình dài ngày cuối cùng cũng sắp kết thúc. Chỉ còn một đêm nghỉ lại ở trấn nhỏ cuối cùng trước khi vào phủ thành sầm uất, nơi một cuộc sống mới đang chờ đợi gia đình Đại Hùng và Đại Ngưu. Mấy ngày qua, sự căng thẳng và những tình huống ám muội dường như đã lên đến đỉnh điểm, đặc biệt là sau cái đêm mưa gió ở quán trọ tồi tàn, nơi Tử Kiều và Tú Anh suýt nữa đã vượt qua giới hạn cuối cùng ngay bên cạnh những người khác.
Cả Tử Kiều và Tú Anh đều cảm nhận được sự nguy hiểm của trò chơi mà họ đang tham gia. Tử Kiều bị dằn vặt bởi cảm giác tội lỗi với Lan Như Hương, lời cảnh báo của Đại Hùng và cả sự không chắc chắn về thân phận thực sự cũng như tình cảm của Tú Anh. Hắn vừa khao khát nàng, lại vừa sợ hãi bị cuốn vào vòng xoáy của nàng và tổ chức Ảnh Nguyệt Các. Tú Anh, mặt khác, sau những lần bị Tử Kiều trêu đùa dang dở và cả sự táo bạo không thành đêm mưa gió, dường như càng trở nên quyết tâm hơn trong việc chinh phục chàng thư sinh khó đoán này. Sự ngưỡng mộ tài năng và sự hấp dẫn giới tính đã khiến nàng, một sát thủ vốn quen với việc kiểm soát tình hình, lại rơi vào thế bị động một cách khó chịu. Nàng muốn có được hắn, cả thể xác lẫn sự chú ý.
Đại Hùng vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, thậm chí còn tỏ ra quan tâm đến Tử Kiều hơn, thỉnh thoảng lại hỏi han về chuyện sách vở, nhưng ánh mắt quan sát ngầm của gã chưa bao giờ rời khỏi hắn và cả Tú Anh. Sự im lặng của gã là đáng sợ nhất. Lan Như Hương thì ngày càng trầm lặng, nàng cảm nhận rõ sự xa cách của Tử Kiều và cả sự bất thường trong mối quan hệ giữa chồng mình với những người xung quanh, nhưng chỉ biết giữ nỗi ưu tư trong lòng. Uyển Nương vẫn giữ vẻ lẳng lơ nhưng dè chừng hơn với Tử Kiều, ánh mắt nàng ta khi nhìn hắn luôn đầy tò mò và nghi hoặc.
Đêm cuối cùng trên đường, họ may mắn tìm được một quán trọ tử tế hơn hẳn, có đủ phòng riêng cho từng gia đình và cả Tử Kiều, Tú Anh. Điều này tưởng chừng sẽ làm giảm bớt sự ngột ngạt, nhưng lại vô tình tạo điều kiện cho những con sóng ngầm có cơ hội bùng phát.
Sau bữa tối, mọi người về phòng nghỉ ngơi sớm để chuẩn bị cho chặng đường cuối vào phủ thành sáng mai. Tử Kiều trở về căn phòng nhỏ của mình, cố gắng đọc sách nhưng tâm trí không yên. Hắn nghĩ về cuộc sống sắp tới ở phủ thành. Hắn sẽ ở lại đó một thời gian để giúp Đại Hùng và Đại Ngưu ổn định, đồng thời cũng để gặp lại Lý Khởi Phong như đã hẹn. Nhưng sau đó thì sao? Hắn có nên quay về Thạch Gia Thôn không? Hay nên bắt đầu một cuộc sống mới ở nơi đô hội này? Và Tú Anh, hắn nên đối xử với nàng ta thế nào?
Đang miên man suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa nhẹ. Tim Tử Kiều giật thót. Giờ này còn ai tìm hắn? Hắn ra mở cửa. Ngoài cửa là Tú Anh. Nàng ta mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa mỏng màu trắng tinh khôi, khác hẳn vẻ diễm lệ hay trang nhã thường ngày, mái tóc đen dài xõa mềm mại trên vai. Dưới ánh đèn lờ mờ của hành lang, nàng trông vừa thanh khiết lại vừa quyến rũ lạ thường.
"Công tử... có thể cho thiếp vào nói chuyện một lát được không?" Giọng nàng nhỏ nhẹ, ánh mắt nhìn hắn có chút khẩn khoản.
Tử Kiều hơi do dự. Hắn biết để nàng vào phòng lúc này là vô cùng nguy hiểm. Nhưng nhìn vẻ mặt nàng, hắn lại không nỡ từ chối. Hắn im lặng lách người sang một bên, để nàng bước vào rồi khép cửa lại.
"Có chuyện gì sao?" Hắn hỏi, cố gắng giữ khoảng cách và giọng điệu bình tĩnh.
Tú Anh không trả lời ngay. Nàng đi một vòng quanh căn phòng nhỏ, ánh mắt lướt qua những vật dụng đơn sơ rồi dừng lại nơi hắn. Nàng tiến lại gần, rất gần, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Công tử," Nàng nói, giọng thì thầm nhưng đầy kiên quyết. "Thiếp biết công tử đang nghĩ gì. Công tử nghi ngờ thiếp, đề phòng thiếp, thậm chí có lúc còn cố tình trêu đùa, làm khó thiếp."
Tử Kiều định mở miệng giải thích nhưng nàng đã đưa ngón tay lên chặn lại.
"Đừng nói gì cả. Hãy nghe thiếp nói hết." Nàng nhìn sâu vào mắt hắn, ánh mắt vừa có sự tổn thương, vừa có sự chân thành đến bất ngờ. "Đúng, thiếp là sát thủ của Ảnh Nguyệt Các. Mọi chuyện ở Lưu phủ ban đầu đúng là một màn kịch. Nhưng..." Nàng hít một hơi sâu. "Tình cảm của thiếp dành cho công tử là thật. Thiếp thực sự mến công tử. Ở bên công tử, dù chỉ là diễn kịch, thiếp cũng cảm thấy vui vẻ và bình yên. Thiếp chán ghét cuộc sống chém giết máu lạnh kia. Thiếp muốn một cuộc sống khác, một cuộc sống bình thường bên cạnh người mình yêu thương."
Nàng đưa tay lên ôm lấy cổ hắn, áp sát cơ thể mềm mại của mình vào người hắn. "Tại sao chúng ta phải dằn vặt nhau nữa? Đêm nay là đêm cuối cùng của hành trình, ngày mai đến phủ thành rồi, mọi chuyện sẽ khác. Đêm nay... hãy cho thiếp được một lần thuộc về công tử hoàn toàn, được không?"
Lời tỏ tình và đề nghị táo bạo của Tú Anh như một quả bom nổ tung trong đầu Tử Kiều. Hắn sững sờ. Nàng ta nói thật lòng? Hay đây lại là một màn kịch khác, tinh vi hơn? Hắn nhìn sâu vào đôi mắt long lanh ngấn nước của nàng, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự giả dối, nhưng chỉ thấy sự chân thành và khao khát mãnh liệt.
Hơi ấm từ cơ thể nàng, mùi hương quyến rũ, đôi môi mời gọi, và những lời nói thẳng thắn kia đã đánh sập hoàn toàn bức tường lý trí mà hắn cố gắng dựng lên. Hắn không thể phủ nhận sức hấp dẫn của nàng, không thể phủ nhận ham muốn của chính mình. Hắn cũng mệt mỏi với việc phải kiềm chế, phải đề phòng.
Không nói một lời, Tử Kiều cúi xuống, đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu và mãnh liệt. Nụ hôn này không còn sự trêu đùa hay thăm dò nữa, mà là sự bùng nổ của những cảm xúc và ham muốn bị dồn nén bấy lâu nay. Tú Anh mừng rỡ đáp lại, vòng tay ôm chặt lấy hắn, cơ thể run lên vì xúc động và sung sướng.
Hắn bế thốc nàng lên, đặt nàng xuống chiếc giường duy nhất trong phòng. Quần áo trên người cả hai nhanh chóng bị cởi bỏ trong sự vội vàng và cuồng nhiệt. Dưới ánh đèn dầu mờ ảo, thân thể tuyệt mỹ của nàng hiện ra trước mắt hắn, trắng nõn, đầy đặn, với những đường cong hoàn hảo.
Bộ ngực căng tròn mời gọi, vùng eo thon thả, cặp mông cong vút và khu rừng rậm bí ẩn giữa hai chân.
Tử Kiều như một con thú đói lao vào bữa tiệc thịnh soạn. Hắn hôn lên khắp cơ thể nàng, từ đôi môi ngọt ngào, chiếc cổ cao trắng ngần, xuống đến đôi gò bồng đảo, bú mút, cắn nhẹ lên hai đầu vú đã cương cứng. Hắn di chuyển xuống thấp hơn, hôn lên vùng bụng phẳng lì, rồi dừng lại nơi âm hộ ẩm ướt. Hắn lại một lần nữa dùng miệng lưỡi điêu luyện của mình để phục vụ nàng, khám phá từng ngóc ngách, mang lại cho nàng những cơn khoái cảm điên cuồng.
"A... Tử Kiều... sướng quá... nhanh lên... muốn..." Tú Anh quằn quại dưới thân hắn, rên rỉ không ngừng.
Tử Kiều không để nàng phải chờ đợi lâu. Hắn nâng người dậy, tách hai chân nàng ra, để lộ lối vào đã hoàn toàn sẵn sàng. Hắn đưa vật nam tính cương cứng của mình đặt vào cửa huyệt, rồi từ từ đẩy sâu vào bên trong.
"Á...!" Tú Anh cong người lên kêu khẽ một tiếng vì cảm giác căng đầy và sung sướng khi được lấp đầy. Bên trong nàng ấm nóng, chật hẹp nhưng vô cùng trơn trượt và co thắt, ôm chặt lấy vật của hắn.
Tử Kiều bắt đầu luật động. Hắn ra vào một cách nhịp nhàng, từ tốn lúc ban đầu rồi dần dần tăng tốc, trở nên mạnh mẽ và cuồng nhiệt hơn. Mỗi cú thúc của hắn đều sâu và hiểm, chạm đến tận cùng nơi sâu thẳm nhất trong cơ thể nàng, khiến nàng phải liên tục rên rỉ vì khoái lạc.
"Ôi... Tử Kiều... mạnh nữa... đúng rồi... chỗ đó... A... sâu quá... sướng... sướng chết mất...!" Nàng vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, hai chân quấn quanh hông, chủ động phối hợp, nâng người lên đón nhận từng cú thúc của hắn.
Tiếng da thịt va chạm bành bạch, tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ của cả hai hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng đầy dục vọng trong căn phòng nhỏ. Họ quấn lấy nhau, giao hợp cuồng nhiệt, trút hết mọi ham muốn, mọi dồn nén lên cơ thể đối phương. Họ thay đổi nhiều tư thế khác nhau, từ truyền thống đến tư thế doggy từ phía sau, hay để nàng ngồi lên trên chủ động điều khiển nhịp điệu. Mỗi tư thế lại mang đến những cảm giác mới lạ và mãnh liệt khác nhau.
Cuộc mây mưa kéo dài rất lâu, cả hai như muốn vắt kiệt sức lực của nhau. Cuối cùng, khi cảm nhận được cơn cực khoái đang lên đến đỉnh điểm, Tử Kiều giữ chặt lấy eo nàng, thúc mạnh liên tục những cú cuối cùng rồi gầm lên một tiếng trầm khàn, bắn ra toàn bộ tinh dịch nóng bỏng lên ngực nàng.
Hắn nằm vật xuống người nàng, thở hổn hển, toàn thân đẫm mồ hôi. Tú Anh cũng ôm chặt lấy hắn, cơ thể mềm nhũn, run rẩy vì dư âm của cơn cực khoái mãnh liệt vừa qua. Nàng cảm thấy một sự thỏa mãn và hạnh phúc chưa từng có. Cuối cùng, nàng cũng đã hoàn toàn thuộc về người đàn ông này.
Nằm ôm nhau trong im lặng một lúc lâu, Tú Anh mới thì thầm vào tai hắn: "Tử Kiều... liệu chúng ta có thể..."
Tử Kiều hiểu ý nàng. Hắn hôn nhẹ lên trán nàng: "Hãy cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên. Đến phủ thành rồi tính tiếp." Hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng nàng, nhưng hắn cũng không muốn phá hỏng khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi này.
Đêm đó, họ ngủ lại cùng nhau trên chiếc giường nhỏ hẹp, ôm nhau thật chặt. Đó là đêm cuối cùng của hành trình, một đêm đánh dấu "đỉnh điểm của mập mờ", nơi những ham muốn thể xác được thỏa mãn trọn vẹn, nhưng tương lai của mối quan hệ này vẫn còn là một dấu hỏi lớn.
Sáng hôm sau, khi đoàn người chuẩn bị lên đường cho chặng cuối cùng, không ai nhận ra sự thay đổi trong mối quan hệ giữa Tử Kiều và Tú Anh. Họ vẫn giữ vẻ mặt bình thường, chỉ có ánh mắt nhìn nhau là có thêm phần tình tứ và ăn ý hơn.
Cuối cùng, cánh cổng uy nghi của phủ thành cũng hiện ra trước mắt. Sự sầm uất, náo nhiệt của đô thị khác hẳn vẻ yên tĩnh của thôn quê. Đại Hùng và Đại Ngưu không giấu được sự háo hức và có phần choáng ngợp. Lan Như Hương và Uyển Nương thì có chút rụt rè, lo lắng. Bọn trẻ con thì tíu tít chỉ trỏ mọi thứ lạ lẫm xung quanh.
Có sự xắp sếp của Ảnh Nguyệt Các, họ nhanh chóng nhận việc. Mọi thủ tục diễn ra suôn sẻ đáng ngạc nhiên. Đại Hùng được bổ nhiệm làm đội phó đội tuần tra thành Tây, được cấp một căn nhà khá khang trang trong khu dành cho quan sai. Đại Ngưu cũng nhận việc nha dịch ở cùng khu vực, được cấp một căn nhà nhỏ hơn nhưng cũng đủ cho cả gia đình ở.
Hai gia đình vui mừng khôn xiết. Họ nhanh chóng dọn về nhà mới, bắt đầu sắp xếp đồ đạc, làm quen với hàng xóm xung quanh. Cuộc sống mới ở phủ thành chính thức bắt đầu, hứa hẹn nhiều cơ hội nhưng cũng không ít thử thách phía trước. Tử Kiều và Tú Anh tạm thời cũng ở lại trong nhà Đại Hùng để giúp đỡ họ trong những ngày đầu ổn định cuộc sống. Mọi thứ dường như đang đi vào quỹ đạo mới, nhưng những con sóng ngầm từ quá khứ và những bí mật chưa được hé lộ vẫn luôn rình rập đâu đó.
Chương 22: Ân Tình Hoang Dã
Những ngày đầu ở Phủ Thành trôi qua trong sự bỡ ngỡ và háo hức của cả hai gia đình Đại Hùng và Đại Ngưu. Cuộc sống nơi đô thị sầm uất khác xa sự yên tĩnh của Thạch Gia Thôn. Công việc mới ở nha môn tuy có phần quy củ và lạ lẫm, nhưng bổng lộc ổn định và vị thế "quan sai" cũng mang lại cho họ một niềm tự hào nhất định. Căn nhà mới tuy không rộng rãi như ở quê nhưng khang trang và tiện nghi hơn nhiều.
Giang Tử Kiều và Lý Tú Anh tạm thời vẫn ở lại nhà Đại Hùng để giúp đỡ họ sắp xếp cuộc sống và làm quen với môi trường mới. Ban ngày, Tử Kiều thường ra ngoài tìm hiểu tình hình phố xá, mua thêm sách vở hoặc đôi khi đến nha môn xem Đại Hùng, Đại Ngưu làm việc. Tú Anh thì ở nhà phụ giúp Lan Như Hương việc nội trợ, tỏ ra là một người bạn đồng hành đúng mực, dù thỉnh thoảng vẫn không quên dành cho Tử Kiều những ánh mắt đầy ẩn ý và những cử chỉ thân mật kín đáo khi chỉ có hai người.
Bầu không khí giữa Tử Kiều và Lan Như Hương vẫn đầy ngượng ngập sau những sự cố trước đây. Họ cố gắng tránh mặt nhau nhiều nhất có thể. Nhưng sống chung một nhà, những va chạm là khó tránh khỏi, và định mệnh dường như vẫn muốn trêu ngươi họ, tạo ra một sự cố còn khó xử hơn cả lần trước.
Vào một buổi chiều oi ả, Tử Kiều cảm thấy hơi nhức đầu nên vào phòng mình nằm nghỉ trên chiếc phản gỗ mát lạnh. Hắn không đóng cửa mà chỉ khép hờ để cho thoáng khí. Bên ngoài, Lan Như Hương đang loay hoay dọn dẹp nhà cửa sau khi cho bọn trẻ ngủ trưa. Nàng vừa lau xong sàn nhà còn hơi ẩm ướt.
Đúng lúc đó, nàng bê một chồng y phục vừa gấp xong, khá cao và che khuất tầm nhìn, đi ngang qua cửa phòng Tử Kiều để mang vào buồng trong. Có lẽ do sàn nhà còn trơn, lại vướng víu chồng quần áo, nàng bất ngờ trượt chân.
"Ôi!" Lan Như Hương chỉ kịp kêu lên một tiếng nhỏ, cả người mất thăng bằng đổ về phía trước, lao thẳng vào căn phòng nơi Tử Kiều đang nằm nghiêng người trên phản, quay mặt ra cửa.
Tử Kiều nghe tiếng động, theo phản xạ quay đầu lại thì đã thấy Lan Như Hương ngã ập tới. Hắn vội giơ tay định đỡ, nhưng không kịp. Cả người nàng cùng chồng quần áo đổ sầm lên người hắn.
Do lực ngã mạnh và tư thế nằm nghiêng của Tử Kiều, mặt hắn vô tình áp thẳng vào bộ ngực mềm mại, căng đầy của Lan Như Hương đang bị ép sát vào người hắn. Chiếc áo cổ tròn của nàng bị kéo căng, và một bên vú tròn trịa, ấm nóng tuột hẳn ra khỏi lớp yếm mỏng manh, đầu vú hồng hào cương cứng vì va chạm bất ngờ ép chặt vào giữa hai bờ môi hắn!
Một luồng điện giật chạy dọc cơ thể Tử Kiều. Cảm giác quen thuộc đến ám ảnh của sự mềm mại, đàn hồi, cùng mùi hương sữa thoang thoảng và vị ngọt thanh đặc trưng trên đầu lưỡi khiến mọi suy nghĩ trong đầu hắn như ngừng lại. Ký ức về đêm sốt mê man ùa về, hòa quyện với ham muốn tội lỗi luôn âm ỉ cháy. Trong một khoảnh khắc hoàn toàn bị bản năng chi phối, không còn phân biệt được thực tại hay quá khứ, miệng hắn theo một phản xạ vô thức, bắt đầu mút mạnh lấy đầu vú đang nằm trọn trong miệng mình. Lưỡi hắn khẽ đảo quanh, cảm nhận sự săn chắc và vị ngọt đang rỉ ra. Hành động đó diễn ra trong vài giây ngắn ngủi nhưng lại dài như cả thế kỷ đối với cả hai người.
"A...!" Lan Như Hương cảm nhận rõ ràng từng cái mút, từng chuyển động của lưỡi hắn trên đầu vú mình. Nàng kinh hoàng tột độ, toàn thân cứng đờ như bị sét đánh. Sao lại thế này? Cảm giác này... giống hệt cái đêm hắn bị sốt! Nước mắt tủi nhục, sợ hãi và cả một sự run rẩy kỳ lạ vì kích thích ngoài ý muốn trào dâng. Nàng dùng hết sức bình sinh, đẩy mạnh Tử Kiều ra, lồm cồm bò dậy khỏi người hắn. Hai tay nàng run rẩy ôm chặt lấy ngực, vội vàng kéo lại y phục đã xộc xệch đến mức không thể chấp nhận được. Khuôn mặt nàng trắng bệch rồi lại đỏ bừng, nước mắt lã chã rơi. Nàng không nói được lời nào, chỉ lắc đầu lia lịa rồi loạng choạng chạy thẳng ra khỏi phòng, tiếng khóc nức nở bị nén lại trong cổ họng.
Tử Kiều ngồi bật dậy trên phản, miệng lưỡi vẫn còn cảm nhận rõ dư vị và hơi ấm. Hắn bàng hoàng nhìn theo bóng nàng, rồi lại nhìn xuống bàn tay mình. Hắn vừa làm gì thế này? Lần này không phải do mê sảng! Hắn đã hoàn toàn tỉnh táo! Vậy mà hắn lại... Nỗi ghê tởm và tự khinh bỉ bản thân dâng lên tột độ. Hắn đấm mạnh xuống chiếc phản gỗ, mặc kệ cơn đau điếng truyền đến. Hắn thực sự là một kẻ cầm thú không hơn không kém!
Và tấn bi kịch này, một lần nữa, lại có người chứng kiến. Lý Tú Anh, đang từ phòng mình đi ra định tìm Tử Kiều, đã đứng ở cửa phòng từ lúc nào không hay. Nàng đã nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng: cú ngã của Lan Như Hương, vị trí tiếp xúc đầy nhạy cảm, và cả hành động bú mút đầy bản năng nhưng không thể chối cãi của Tử Kiều trước khi Lan Như Hương kịp đẩy ra và chạy đi trong nước mắt.
Khuôn mặt Tú Anh lạnh đi trông thấy. Đôi mắt nàng nheo lại, nhìn chằm chằm vào Tử Kiều đang ngồi trên giường với vẻ mặt thất thần và tự trách. Nàng không nói gì, chỉ đứng đó quan sát hắn một lúc lâu, ánh mắt sắc như dao, khó mà đoán được nàng đang nghĩ gì. Rồi nàng cũng lặng lẽ quay người rời đi, để lại Tử Kiều một mình đối mặt với tội lỗi và sự dằn vặt khủng khiếp.
Mấy ngày sau sự cố đó, không khí trong nhà Đại Hùng trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Lan Như Hương hoàn toàn tránh mặt Tử Kiều, đến bữa cơm cũng không dám ngẩng lên nhìn hắn. Nàng cố gắng tỏ ra bình thường trước mặt chồng và những người khác, nhưng nỗi ám ảnh và xấu hổ khiến nàng tiều tụy đi trông thấy. Tử Kiều cũng sống trong dằn vặt, hắn không còn mặt mũi nào nhìn nàng, cũng không biết phải làm sao để chuộc lại lỗi lầm. Hắn biết mình không thể ở lại đây thêm một ngày nào nữa. Sự hiện diện của hắn chỉ làm nàng thêm khó xử và đau khổ.
Hắn quyết định phải trở về Thạch Gia Thôn ngay lập tức. Hắn nói với Đại Hùng và Lan Như Hương rằng mình cần về nhà cũ. Đại Hùng lần này không giữ lại, chỉ gật đầu nói hắn đi đường cẩn thận. Lan Như Hương chỉ cúi đầu không nói gì.
Chuyến đi trở về Thạch Gia Thôn chỉ còn lại hai người. Không khí trên đường đi vô cùng im lặng và nặng nề. Tử Kiều chìm trong suy nghĩ và dằn vặt, còn Tú Anh thì dường như đang chờ đợi thời cơ để nói chuyện.
Khi họ dừng chân nghỉ lại ở một khu rừng vắng vẻ ven đường, xung quanh không một bóng người, Tú Anh mới lên tiếng phá vỡ sự im lặng. Nàng bước đến trước mặt Tử Kiều đang ngồi tựa gốc cây, ánh mắt phức tạp.
"Hôm ở nhà Đại Hùng ca... thấy hết rồi." Giọng nàng bình tĩnh nhưng không che giấu được sự sắc bén.
Tử Kiều giật mình, ngẩng lên đối diện với ánh mắt của nàng. Hắn biết nàng đang nói đến chuyện gì.
"Chuyện giữa công tử và Lan tỷ," Tú Anh nhìn thẳng vào mắt hắn. "Cái cách công tử... 'phản xạ' khi nàng ấy ngã vào lòng. Công tử định giải thích thế nào đây?" Nàng nhấn mạnh chữ "phản xạ".
Hắn không thể giải thích. Hắn chỉ có thể im lặng thừa nhận bằng cách cúi đầu xuống.
Tú Anh nhìn vẻ mặt đau khổ của hắn, bất chợt thở dài. Nàng ngồi xuống bên cạnh hắn. "Thiếp hiểu rồi. Xem ra tình cảm công tử dành cho người tẩu tử đó còn sâu đậm hơn những gì thiếp nghĩ." Giọng nàng có chút gì đó chua xót, nhưng lại nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. "Thôi được, thiếp không phán xét. Tình cảm vốn là thứ khó kiểm soát. Nhưng công tử nên nhớ, nàng ấy đã là vợ người ta, lại là vợ của ân nhân công tử."
Nàng dừng lại, nhìn hắn chờ đợi phản ứng. Thấy hắn vẫn im lặng, nàng nói tiếp, giọng kiên định hơn: "Thiếp đã nói sẽ chấp nhận. Chấp nhận con người thật của công tử, kể cả những tình cảm phức tạp đó. Thiếp không đòi hỏi công tử phải quên nàng ấy ngay. Nhưng thiếp muốn công tử biết, bên cạnh công tử bây giờ là ai. Và sẽ không để công tử phải tiếp tục dằn vặt một mình."
Nói rồi, nàng bất ngờ quỳ xuống trước mặt hắn, ánh mắt đầy táo bạo và chiếm hữu. Nàng đưa tay kéo mạnh thắt lưng và quần hắn xuống, để lộ dương vật đang mềm đi vì tâm trạng nặng nề.
"Tú Anh! Đừng!" Tử Kiều hoảng hốt ngăn lại.
"Suỵt!" Tú Anh ra hiệu im lặng, ánh mắt đầy lửa tình. "Hãy để thiếp giúp công tử quên đi những muộn phiền đó. Hãy để thiếp cho công tử thấy sự thỏa mãn thực sự."
Nàng không cho hắn cơ hội từ chối, cúi đầu xuống, dùng đôi môi mềm mại và chiếc lưỡi điêu luyện bắt đầu kích thích dương vật của hắn. Nàng bú mút một cách chậm rãi, nhẹ nhàng lúc đầu, rồi dần dần tăng tốc, trở nên mạnh mẽ và cuồng nhiệt hơn. Dương vật của hắn nhanh chóng cương cứng trở lại dưới sự phục vụ đầy kỹ năng của nàng.
"Ư... Tú Anh..." Tử Kiều rên rỉ, cơ thể phản ứng lại một cách mãnh liệt. Mọi dằn vặt, tội lỗi dường như bị khoái cảm thể xác lấn át.
Tú Anh mỉm cười hài lòng khi thấy phản ứng của hắn. Nàng tiếp tục công việc của mình một cách say mê. Nàng liếm dọc thân gậy, mút mạnh đầu khấc, dùng răng cắn nhẹ đầy khiêu khích. Bàn tay nàng cũng không ngừng vuốt ve gốc dương vật và nâng đỡ hai hòn bi, thỉnh thoảng lại dùng lưỡi liếm nhẹ lên chúng. Cuối cùng, nàng lại tìm đến hậu huyệt của hắn, dùng lưỡi khám phá, trêu đùa nơi nhạy cảm đó, mang lại cho hắn những luồng khoái cảm lạ lẫm và mãnh liệt.
Sự tấn công toàn diện và đầy kỹ năng của Tú Anh khiến Tử Kiều hoàn toàn đầu hàng. Hắn ngả người vào gốc cây, thở hổn hển, mặc cho nàng tùy ý chơi đùa với cơ thể mình giữa chốn hoang dã. Khoái cảm dâng lên đến đỉnh điểm, mãnh liệt và không thể kìm nén. Hắn giữ chặt lấy đầu nàng, thúc mạnh hông và bắn ra trong sự sung sướng tột cùng.
Tú Anh nuốt trọn, rồi ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ chiến thắng và thỏa mãn. Nàng giúp hắn chỉnh lại y phục.
"Bây giờ," nàng thì thầm, "Công tử đã biết ai mới thực sự có thể mang lại hạnh phúc và sự thỏa mãn cho công tử rồi chứ?"
Tử Kiều nhìn nàng, không nói gì. Hắn biết, mình đã hoàn toàn rơi vào lưới tình của nữ sát thủ này. Mối quan hệ giữa họ đã bước sang một trang mới, phức tạp và ràng buộc hơn rất nhiều.
Hắn đứng dậy, đưa tay cho nàng. "Về thôn thôi."
Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire