Thiện Ác Bất Phân
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, kể từ ngày hai gia đình Đại Hùng và Đại Ngưu rời Thạch Gia Thôn lên phủ thành tìm cuộc sống mới, cũng đã hơn ba tháng trôi qua. Căn nhà tranh của Đại Hùng giờ chỉ còn lại Giang Tử Kiều và Lý Tú Anh. Ngôi nhà trở nên vắng vẻ, thiếu đi tiếng cười nói ồn ã, thiếu đi bóng dáng lực lưỡng và thiếu đi cả sự dịu dàng, tần tảo của Lan Như Hương.
Đối với Tử Kiều, sự vắng lặng này đôi khi lại khiến lòng hắn thêm trĩu nặng. Hắn cố gắng lấp đầy thời gian bằng việc đọc sách, nghiên cứu y dược, thỉnh thoảng giúp đỡ những người dân còn lại trong thôn vài việc lặt vặt, hoặc sửa sang lại căn nhà, mảnh vườn. Hắn muốn xây dựng một cuộc sống yên bình, đúng như mong ước ban đầu khi trọng sinh về đây. Nhưng hình bóng của Lan Như Hương vẫn như một vết khắc sâu trong tâm khảm, không thể nào quên được.
Những đêm khuya thanh vắng, hay những lúc vô tình nhìn thấy một vật dụng quen thuộc nàng từng dùng, ký ức về sự dịu dàng, ấm áp, về nụ cười hiền hậu, về ánh mắt lo lắng, và cả những tiếp xúc vô tình mà hữu ý lại ùa về, khiến tim hắn nhói đau. Hắn nhớ cảm giác mềm mại của bầu ngực nàng trong những lần tai nạn trớ trêu, nhớ vị ngọt thanh trên đầu môi, nhớ cả sự bối rối, xấu hổ đáng yêu của nàng. Tình cảm tội lỗi đó, thay vì phai nhạt theo thời gian và khoảng cách, dường như lại càng trở nên mãnh liệt hơn trong nỗi nhớ nhung và sự dằn vặt. Hắn biết điều đó là sai trái, là không nên, nhưng lý trí không thể nào thắng nổi con tim. Hắn tự hỏi không biết nàng ở phủ thành sống có tốt không, có quen với cuộc sống mới không, Đại Hùng có đối xử tốt với nàng không...
Trong khi Tử Kiều chìm đắm trong nỗi hoài niệm và dằn vặt, thì Lý Tú Anh lại có những thay đổi rõ rệt. Sống trong căn nhà chỉ có hai người, không còn sự hiện diện của những người khác, lại thêm việc Tử Kiều dường như đã ngầm chấp nhận mối quan hệ của họ sau cái đêm cuối cùng trên đường đi, nàng ngày càng trở nên buông thả hơn, không còn quá câu nệ hay giữ gìn ý tứ như trước.
Sự "buông thả" này thể hiện rõ nhất trong đời sống riêng tư của hai người. Nàng không còn đợi hắn chủ động hay trêu chọc nữa, mà thường xuyên là người khơi gợi, đòi hỏi. Nàng có thể bất ngờ ôm chầm lấy hắn từ phía sau khi hắn đang đọc sách, hơi thở ấm nóng phả vào gáy hắn đầy mời gọi. Nàng có thể chỉ mặc một chiếc yếm mỏng manh đi lại trong nhà, cố tình để lộ những đường cong nóng bỏng và làn da trắng nõn trước mặt hắn. Thậm chí, có những đêm, nàng lẻn vào phòng hắn, chủ động leo lên giường, dùng cơ thể mềm mại và những kỹ năng điêu luyện của một sát thủ được huấn luyện cả về thuật quyến rũ để đánh thức ham muốn của hắn.
Một buổi trưa hè oi ả, Tử Kiều đang ngồi dịch một cuốn sách thuốc cổ trong phòng, mồ hôi chảy ròng ròng. Tú Anh bước vào, trên người chỉ vận một chiếc yếm lụa màu đỏ thẫm và chiếc quần lụa đen mỏng tang, mái tóc búi hờ hững. Nàng bưng một bát chè hạt sen mát lạnh đến cho hắn.
"Công tử, giải nhiệt một chút đi." Nàng đặt bát chè xuống bàn, rồi không đợi hắn mời, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nhưng lại cố tình ngồi rất gần, để đầu gối chạm nhẹ vào đùi hắn.
"Đa tạ." Tử Kiều đáp, cố gắng tập trung vào bát chè, tránh nhìn vào bộ ngực căng đầy đang lồ lộ sau lần yếm trễ nải của nàng.
"Công tử dạo này có vẻ ưu tư quá." Tú Anh nói, đưa tay lên vén lọn tóc mai của hắn một cách tự nhiên. "Có phải lại đang nhớ ai đó không?" Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy ẩn ý.
Tử Kiều khựng lại, không trả lời. Hắn biết nàng đang ám chỉ Lan Như Hương.
Tú Anh khẽ cười, nụ cười có chút gì đó tự tin và khiêu khích. Nàng không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ dịch người sát lại gần hơn nữa, rồi bất ngờ cúi xuống, đôi môi đỏ mọng tìm đến môi hắn. Nụ hôn của nàng đầy táo bạo và ướt át.
Tử Kiều ban đầu hơi bất ngờ, nhưng rồi cũng nhanh chóng bị cuốn theo. Hắn đặt bát chè xuống, vòng tay ôm lấy eo nàng, đáp lại nụ hôn một cách mãnh liệt. Dường như hắn cũng cần một sự giải tỏa cho những dồn nén trong lòng.
Nụ hôn kéo dài, đầy cuồng nhiệt. Tay Tú Anh luồn vào trong áo hắn, nghịch ngợm vuốt ve cơ ngực rắn chắc. Tay hắn cũng không yên phận, lần mò dưới lớp yếm lụa, tìm đến đôi gò bồng đảo căng tròn, xoa nắn, vê nhẹ đầu vú đã sớm cương cứng.
"Ưm..." Tú Anh khẽ rên lên, tách khỏi nụ hôn, nhìn hắn với ánh mắt mơ màng đầy dục vọng. "Vào trong đi..." Nàng thì thầm.
Không cần đợi lời mời thứ hai, Tử Kiều bế nàng lên, tiến về phía chiếc giường gỗ duy nhất trong phòng. Hắn đặt nàng nằm xuống, nhanh chóng cởi bỏ chiếc yếm và quần lụa vướng víu trên người nàng, để lộ ra thân thể ngọc ngà không tì vết. Nàng cũng chủ động giúp hắn cởi bỏ y phục.
Hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau. Tử Kiều lại một lần nữa chiêm ngưỡng vẻ đẹp nóng bỏng của nàng. Hắn hôn lên khắp cơ thể nàng, từ cổ, xuống vai, đến hai bầu vú căng mẩy. Hắn bú mút, cắn yêu lên đầu vú khiến nàng rên rỉ không ngừng. Bàn tay hắn di chuyển xuống vùng bụng phẳng lì, rồi tìm đến khu rừng rậm phía dưới. Hắn dùng ngón tay tách nhẹ hai cánh môi ẩm ướt, trêu đùa hạt châu đang sưng lên vì kích thích.
"A... Tử Kiều... nhanh... nhanh lên..." Tú Anh thở dốc, hai chân quấn lấy hông hắn, thúc giục.
Lần này, Tử Kiều không trêu đùa nàng nữa. Hắn nâng người dậy, tách rộng hai chân nàng ra. Dương vật cương cứng của hắn đã nhắm thẳng vào lối vào đầy mật ngọt. Hắn từ từ đẩy sâu vào, cảm nhận sự ấm nóng, chật hẹp và co thắt mạnh mẽ từ bên trong nàng.
"Ôi... Tuyệt quá..." Tú Anh rên lên sung sướng khi cảm nhận được sự lấp đầy quen thuộc.
Tử Kiều bắt đầu di chuyển. Hắn ra vào một cách nhịp nhàng, mỗi cú thúc đều sâu và mạnh, chạm đến điểm sâu nhất, khiến Tú Anh quằn quại vì khoái lạc.
Nàng chủ động nâng hông, phối hợp ăn ý với từng nhịp điệu của hắn. Tiếng rên rỉ dâm đãng, tiếng da thịt va chạm bành bạch vang vọng khắp căn phòng nhỏ.
Họ làm tình say mê, cuồng nhiệt, thử qua nhiều tư thế khác nhau. Tú Anh hoàn toàn buông thả, không còn chút e dè nào. Nàng chủ động yêu cầu hắn làm nhanh hơn, mạnh hơn, thậm chí còn ngồi lên trên, dùng eo lưng mềm mại uốn lượn, tự mình điều khiển nhịp điệu lên xuống, mang lại khoái cảm tột đỉnh cho cả hai. Nàng rên rỉ những lời lẽ dâm đãng, gọi tên hắn không ngừng.
Cuộc mây mưa kéo dài tưởng như bất tận, cho đến khi cả hai cùng đạt đến cao trào trong một tiếng hét đầy thỏa mãn. Tử Kiều bắn ra ào ạt, còn Tú Anh thì co giật mạnh mẽ rồi nằm vật xuống người hắn, thở hổn hển.
Nằm ôm nhau trên giường, Tú Anh dụi đầu vào ngực hắn, thì thầm: "Công tử thấy chưa? Chỉ có thiếp mới mang lại cho công tử sự sung sướng này thôi. Đừng nghĩ đến người khác nữa..." Giọng nàng vừa dịu dàng lại vừa mang tính chiếm hữu rõ rệt.
Tử Kiều im lặng, chỉ khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng. Hắn biết nàng đang cố gắng dùng thân thể để giữ chặt hắn, để xóa đi hình bóng Lan Như Hương trong lòng hắn. Hắn không phản đối, cũng không hoàn toàn đồng tình. Hắn chỉ biết rằng, ít nhất là trong khoảnh khắc này, sự thỏa mãn thể xác đã giúp hắn tạm quên đi những dằn vặt nội tâm.
Cuộc sống của Tử Kiều và Tú Anh tại Thạch Gia Thôn cứ thế trôi qua trong sự tĩnh lặng của thôn quê và sự cuồng nhiệt của những đêm tình ái. Tú Anh ngày càng tỏ ra quyến luyến và phụ thuộc vào hắn, nhưng đôi khi, trong ánh mắt nàng vẫn lóe lên sự sắc bén và bí ẩn của một sát thủ. Tử Kiều thì vẫn bị giằng xé giữa nỗi nhớ Lan Như Hương và sự cuốn hút từ Tú Anh, đồng thời vẫn âm thầm tìm hiểu thêm về Ảnh Nguyệt Các qua những lời bóng gió của nàng.
Rồi một ngày, có tin tức từ phủ thành truyền về. Người đưa tin là một sai dịch trẻ tuổi, nói rằng được lệnh của Trần đội phó và Đại nha dịch mang quà về cho bà con trong thôn và báo tin mừng.
Tin tức khiến cả thôn xôn xao. Đại Hùng và Đại Ngưu, nhờ sự dũng cảm và liêm chính, đã lập được công lớn trong việc phá một vụ án buôn lậu muối lớn trong thành, bắt được nhiều kẻ gian. Vì vậy, cả hai đã được quan phủ khen thưởng và thăng chức. Đại Hùng từ đội phó được thăng lên làm Đội trưởng đội tuần thành, quyền hành lớn hơn trước. Đại Ngưu cũng được cất nhắc lên làm chức phó quản trong đội nha dịch, công việc đỡ vất vả hơn mà bổng lộc lại tăng thêm.
Nghe tin, ai nấy đều vui mừng cho hai người. Tử Kiều cũng cảm thấy nhẹ nhõm và hài lòng vì sự sắp xếp của Lý Khởi Phong đã mang lại kết quả tốt đẹp.
Vài ngày sau, Đại Hùng và Đại Ngưu xin nghỉ phép, cùng vợ con trở về thôn trong sự chào đón nồng nhiệt của bà con. Họ không còn là những người dân quê lam lũ nữa, mà đã mang dáng dấp của những người có chức phận nơi phủ thành. Quần áo tươm tất hơn, dáng vẻ tự tin hơn. Họ mang theo rất nhiều quà bánh, vải vóc chia cho mọi người trong thôn, lại còn dùng tiền thưởng của mình góp tiền sửa lại con đường vào thôn và giúp đỡ những gia đình khó khăn nhất. Hành động "ăn quả nhớ kẻ trồng cây" này khiến họ càng được dân làng yêu quý và kính trọng.
Cuộc hội ngộ diễn ra trong niềm vui chung, nhưng với Tử Kiều, đó lại là một thử thách mới. Hắn phải đối mặt với Đại Hùng, người giờ đây đã có vị thế khác, và quan trọng hơn, phải đối mặt với Lan Như Hương sau sự cố ở phủ thành.
Đại Hùng gặp lại Tử Kiều vẫn tỏ ra thân thiện, vỗ vai hắn cười nói vui vẻ, hỏi han tình hình ở thôn và cả "Tú Anh cô nương". Nhưng ánh mắt gã khi nhìn hắn và Tú Anh vẫn đầy ẩn ý. Gã dường như hoàn toàn không đả động gì đến những bí mật mà gã đã biết.
Cuộc gặp gỡ được mong chờ và cũng đáng sợ nhất là khi Tử Kiều chạm mặt Lan Như Hương. Nàng gầy đi một chút, đôi mắt có phần ưu tư hơn, nhưng vẫn giữ vẻ dịu dàng vốn có. Khi nhìn thấy Tử Kiều, nàng thoáng chút bối rối, đôi má ửng hồng rồi vội vàng cúi mặt xuống, chỉ khẽ chào hắn một tiếng lí nhí. Tử Kiều cũng chỉ biết đáp lại một cách ngượng ngùng, tim đập mạnh vì xao xuyến và cả tội lỗi. Khoảng cách vô hình giữa họ dường như càng lớn hơn.
Tú Anh thì luôn ở bên cạnh Tử Kiều, tỏ ra thân mật một cách tự nhiên nhưng đầy tính sở hữu, như muốn khẳng định vị trí của mình trước mặt Lan Như Hương. Nàng chào hỏi Lan Như Hương rất lễ phép, nhưng trong ánh mắt lại có sự dò xét và cả một chút tự đắc ngầm.
Uyển Nương cũng có mặt, nàng ta giờ đây ăn mặc có phần diêm dúa hơn, ra dáng phu nhân của một phó quản nha dịch. Nàng ta vẫn giữ vẻ lẳng lơ, liếc mắt đưa tình với Đại Hùng, nhưng khi nhìn Tử Kiều lại có chút gì đó gượng gạo và tránh né.
Sự trở về của hai gia đình Đại Hùng và Đại Ngưu mang lại không khí náo nhiệt hiếm có cho Thạch Gia Thôn vốn đang yên tĩnh. Để ăn mừng việc được thăng chức và cũng là để cảm ơn bà con lối xóm đã tiễn đưa, giúp đỡ, Đại Hùng quyết định mở một bữa tiệc rượu linh đình ngay tại căn nhà cũ của mình.
Thịt rừng mới săn được nướng thơm lừng trên đống lửa lớn giữa sân, rượu gạo hảo hạng được mang ra hàng vò, thơm nồng cả một góc làng. Bà con trong thôn kéo đến chúc mừng đông đủ, không khí vui vẻ, ồn ã khác hẳn ngày thường. Tiếng cười nói, tiếng cụng chén chúc tụng, tiếng trẻ con nô đùa vang vọng khắp nơi. Tử Kiều và Tú Anh cũng hòa mình vào cuộc vui, nâng chén đáp lại lời mời của bà con và của hai vị "quan sai" mới.
Khi màn đêm buông xuống, bà con lối xóm đã lần lượt ra về, chỉ còn lại sáu người lớn của hai gia đình và Tử Kiều, Tú Anh ngồi quây quần bên đống lửa trại đã bắt đầu lụi dần, nhưng những vò rượu thì vẫn chưa cạn. Men rượu đã ngấm sâu vào từng người.
Đại Hùng và Đại Ngưu là hai người uống hăng nhất. Có lẽ vì quá vui mừng, lại thêm sự khích lệ của bà con, cả hai đã uống không biết bao nhiêu bát. Đại Hùng thì mặt đỏ gay, nói cười huyên thiên, thỉnh thoảng lại quay sang vỗ vai Tử Kiều hoặc liếc mắt nhìn Uyển Nương đầy ẩn ý. Đại Ngưu thì hoàn toàn mất đi vẻ cục mịch thường ngày, gã nói nhiều hơn hẳn, luôn miệng khoe khoang chiến công ở phủ thành, về chức phó quản mới của mình, giọng điệu lè nhè nhưng đầy vẻ tự mãn.
Uyển Nương cũng uống không ít. Men rượu làm đôi má nàng ửng hồng, đôi mắt lá răm càng thêm lúng liếng, đa tình. Nàng ngồi sát bên Đại Ngưu, nhưng thỉnh thoảng lại cố tình dựa người về phía Đại Hùng ngồi cạnh đó, hoặc liếc mắt đưa tình với cả Tử Kiều đang ngồi đối diện. Sự có mặt của cả ba người đàn ông dường như càng kích thích bản tính lẳng lơ của nàng.
Tú Anh thì vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nàng uống rất ít, chủ yếu là ngồi quan sát. Đôi mắt đẹp của nàng lặng lẽ lướt qua từng người, thu hết mọi cử chỉ, ánh mắt, lời nói vào trong tầm mắt, như một thợ săn đang đánh giá con mồi và tình hình xung quanh. Nàng đặc biệt chú ý đến Tử Kiều, thấy hắn cũng đã uống khá nhiều, ánh mắt có phần mơ màng.
Tử Kiều quả thực đã say. Hắn không quen uống thứ rượu gạo nặng này, lại bị mời ép liên tục. Đầu óc hắn quay cuồng, cảnh vật trước mắt như chao đảo. Hắn cố gắng giữ tỉnh táo, nhưng men rượu cứ làm tâm trí hắn trôi nổi, những hình ảnh, những ham muốn lại bắt đầu trỗi dậy. Hắn liếc nhìn Lan Như Hương đang ngồi lặng lẽ ở một góc xa hơn, lòng lại dấy lên nỗi nhớ nhung và áy náy. Rồi hắn lại nhìn sang Tú Anh, thấy ánh mắt nàng đang nhìn mình đầy thăm dò, hắn bất giác cảm thấy một sự kích thích nguy hiểm. Hắn nhìn sang Uyển Nương đang cười nói lả lơi, hình ảnh cặp mông trắng nõn và cảm giác khám phá nơi hậu huyệt hôm trước lại thoáng hiện về... Rượu thực sự làm con người ta mất kiểm soát.
Đến khuya, men rượu đã ngấm sâu. Lan Như Hương, dù chỉ uống vài chén giữ lễ, cũng cảm thấy hơi choáng váng và không khỏe trong người. Nàng thấy hơi buồn nôn, muốn ra góc sân sau cho thoáng và kín đáo để nôn ọe. Nàng lặng lẽ đứng dậy, bước chân có phần không vững đi vòng ra phía sau nhà, nơi có mấy lùm cây và vại nước cũ.
Tử Kiều lúc này cũng cảm thấy bụng dạ cồn cào vì rượu. Hắn cũng đứng dậy, định tìm một góc khuất ngoài sân để "giải quyết". Hắn đi về phía góc sân sau, nơi hắn nghĩ là vắng vẻ nhất.
Khi hắn vừa bước tới gần mấy lùm cây, thì bất ngờ nghe thấy tiếng nôn khan của Lan Như Hương vọng lại từ phía trong. Hắn khựng lại, định quay đi để tránh làm phiền nàng. Nhưng đúng lúc đó, có lẽ do nôn xong và người còn choáng váng vì say, Lan Như Hương loạng choạng vịn vào một thân cây gần đó để đứng dậy. Do trời tối, lại thêm men rượu, nàng không để ý dưới chân có một mô đất nhỏ nhô lên. Nàng vấp phải mô đất, hét lên một tiếng nhỏ rồi ngã ngửa ra bãi cỏ ẩm ướt ven lùm cây.
Cú ngã ngửa bất ngờ khiến chiếc váy dài của nàng bị tốc ngược lên quá bụng. Hơn nữa, có lẽ do lúc nãy cảm thấy nóng bức khi ở trong nhà, nàng đã nới lỏng dây yếm bên trong cho dễ thở, nên khi ngã ngửa ra như vậy, chiếc yếm cũng bị bung ra, để lộ hoàn toàn vùng bụng phẳng lì và đôi gò bồng đảo tròn trịa, trắng ngần dưới ánh trăng mờ ảo!
Tử Kiều đứng cách đó không xa, trong bóng tối của lùm cây, hoàn toàn chết lặng trước cảnh tượng bất ngờ này. Hắn thấy nàng ngã, theo phản xạ định chạy tới đỡ, nhưng ánh mắt hắn đã bị hút chặt vào thân thể gần như trần trụi của nàng đang phơi bày dưới ánh trăng.
Nhưng điều khiến hắn sững sờ nhất, khiến hơi thở hắn như ngừng lại, chính là cảnh tượng giữa hai chân nàng. Do cú ngã ngửa và chiếc váy bị tốc lên hoàn toàn, vùng kín đáo nhất, thiêng liêng nhất của nàng đã hiện ra rõ mồn một, không một chút che đậy, ngay trước mắt hắn ở cự ly rất gần!
Dưới ánh trăng bạc huyền ảo, âm hộ của nàng hiện lên như một tuyệt tác của tạo hóa. Không giống như tưởng tượng mơ hồ trước đây, lần này hắn nhìn thấy cực kỳ rõ ràng. Gò mu nhỏ nhắn nhô cao, được bao phủ bởi một lớp lông tơ đen nhánh, mềm mại như nhung, không quá rậm rạp mà được cắt tỉa gọn gàng, sạch sẽ. Phía dưới lớp lông tơ là hai cánh môi lớn căng mọng, hồng hào, khép hờ một cách đầy e ấp nhưng cũng ẩn chứa sự mời gọi khó tả. Ánh trăng chiếu vào khiến nơi đó trông càng thêm mịn màng, ẩm ướt và tràn đầy sức sống. Hắn có thể thấy rõ khe thịt sâu hút nằm giữa hai cánh môi, nơi dẫn vào lối vào thiên đường bí ẩn. Hạt châu nhỏ bé ẩn mình phía trên khe thịt dường như cũng đang run rẩy vì lạnh hoặc vì sự cố bất ngờ. Vẻ đẹp hoàn mỹ, vừa thanh khiết vừa gợi tình của nơi đó khiến Tử Kiều cảm thấy đầu óc trống rỗng, toàn thân nóng rực, dương vật cương cứng như muốn phá tan lớp quần. Hắn chưa bao giờ được nhìn thấy rõ ràng và gần đến thế. Hình ảnh này đẹp đến mức khiến hắn nghẹt thở, mọi ham muốn trần tục dường như bị thay thế bằng một sự sùng bái, tôn thờ vẻ đẹp nguyên sơ này.
Hắn đứng bất động trong bóng tối, mắt không rời khỏi cảnh tượng trước mặt, tim đập loạn xạ. Hắn vừa muốn lao đến che chắn cho nàng, bảo vệ nàng khỏi sự trần trụi này, lại vừa muốn tiếp tục chiêm ngưỡng vẻ đẹp cấm kỵ đó.
May mắn thay, cơn choáng váng và xấu hổ nhanh chóng kéo Lan Như Hương về thực tại. Nàng nhận ra tình trạng của mình, hoảng hốt kêu lên một tiếng rồi vội vàng ngồi dậy, luống cuống kéo váy xuống, buộc lại dây yếm, chỉnh lại y phục. Nàng xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên, chỉ vội vàng đứng dậy, loạng choạng chạy thẳng vào nhà, không hề hay biết có một kẻ vừa được "rửa mắt" một cách trọn vẹn nhất.
Tử Kiều đứng lại một mình trong góc sân tối, tâm trí vẫn còn ám ảnh bởi hình ảnh vừa rồi. Vẻ đẹp của âm hộ Lan Như Hương quá mức hoàn hảo, quá mức gợi tình, đã khắc sâu vào tâm trí hắn. Hắn biết mình không thể nào quên được. Cảm giác tội lỗi vì nhìn trộm lại trỗi dậy, nhưng lần này nó bị lấn át bởi sự choáng ngợp và ham muốn còn mãnh liệt hơn trước. Hắn tựa vào gốc cây, thở hổn hển, cố gắng bình ổn lại nhịp tim và hạ nhiệt cho cơ thể đang sôi sục.
Trong lúc tâm trí Tử Kiều còn đang quay cuồng với hình ảnh của Lan Như Hương, thì ở gian nhà chính, men rượu đã thực sự làm Đại Ngưu mất hết lý trí. Gã cười nói huyên thuyên, rồi quay sang ôm chầm lấy Uyển Nương đang ngồi bên cạnh, mặc cho nàng có vẻ hơi khó chịu và cố đẩy ra.
"Nương tử à... Lên phủ thành... ta làm quan sai... oai phong lắm... haha... Tối nay về... ta phải... thưởng cho nàng mới được!" Đại Ngưu lè nhè nói, bàn tay hư hỏng bắt đầu sờ soạn khắp người vợ.
"Lão gia say rồi... đừng vậy mà... có người nhìn..." Uyển Nương vừa cười vừa đẩy tay chồng ra, liếc mắt nhìn quanh. Đại Hùng đã gà gật dựa vào cột nhà, Tú Anh thì ngồi im lặng ở một góc khác, còn Tử Kiều thì vừa mới từ ngoài sân bước vào, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường sau khi chứng kiến cảnh tượng lúc nãy.
Nhưng Đại Ngưu lúc này nào còn biết xấu hổ là gì. Men rượu và ham muốn thể xác đã lấn át tất cả. Gã kéo mạnh Uyển Nương ngã xuống tấm chiếu trải giữa nhà.
"Á... Lão gia...!" Uyển Nương kêu lên, nhưng lần này, thay vì chống cự quyết liệt, nàng lại nhìn gã chồng say khướt, rồi liếc mắt về phía Đại Hùng đang gà gật và Tử Kiều vừa bước vào. Một ý nghĩ táo bạo và có phần trả đũa lóe lên trong đầu người đàn bà lẳng lơ này. Nàng bật cười khúc khích.
"Lão gia muốn 'thưởng' cho thiếp sao? Vậy thì 'thưởng' ngay tại đây đi!" Nàng nói lớn tiếng, giọng đầy vẻ thách thức và mời gọi. Rồi nàng chủ động vòng tay ôm lấy cổ Đại Ngưu, kéo gã sát lại gần, đôi môi tìm đến môi gã.
Hành động bất ngờ của Uyển Nương khiến Đại Ngưu đang say càng thêm điên cuồng. Gã gầm lên một tiếng như con thú, lao vào xé toạc chiếc yếm của nàng, bú mút bộ ngực căng tròn một cách thô bạo. Nàng không những không né tránh mà còn ưỡn người lên, rên rỉ đầy khoái lạc. Gã tốc váy nàng lên, kéo quần mình xuống, rồi nhắm thẳng vào âm hộ nàng mà thúc mạnh.
"A...a... sướng...!" Lần này không phải tiếng kêu đau đớn hay tủi nhục, mà là tiếng rên rỉ đầy thích thú của Uyển Nương. Nàng phối hợp một cách nhiệt tình, quấn chặt chân quanh hông chồng, chủ động nâng người lên đáp lại từng cú thúc mạnh bạo của gã. Nàng hoàn toàn thích thú với việc được làm tình một cách công khai, trần trụi trước mặt những người đàn ông khác, đặc biệt là Đại Hùng và Tử Kiều. Nàng muốn cho họ thấy sự phóng đãng của mình, muốn kích thích họ.
Tiếng rên la dâm dật của nàng, tiếng da thịt va chạm bành bạch, tiếng thở hổn hển của Đại Ngưu vang vọng khắp gian nhà. Khung cảnh trở nên vô cùng hoang dại và bệnh hoạn.
Tử Kiều đứng chết lặng ở cửa, lần này là sự kinh ngạc tột độ trước sự trơ trẽn và thích thú của Uyển Nương. Hắn không còn thấy thương cảm nữa, chỉ thấy một sự ghê tởm và cả... một sự tò mò bệnh hoạn. Cảnh tượng này, cộng với hình ảnh âm hộ của Lan Như Hương lúc nãy, càng kích thích dục vọng của hắn lên đến đỉnh điểm. Hắn cảm thấy cổ họng khô khốc, hạ bộ lại nhức nhối.
Hắn liếc nhìn sang Đại Hùng, thấy gã đã mở mắt, đang nhìn chằm chằm vào cảnh tượng diễn ra trên chiếu với ánh mắt đỏ ngầu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm. Gã không ngủ, gã biết hết. Nhưng gã vẫn không hành động. Hắn nhìn sang Tú Anh, thấy nàng vẫn ngồi im ở góc phòng, khuôn mặt lạnh tanh, chỉ có khóe môi là khẽ nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy bí hiểm.
Cuộc giao hoan của vợ chồng Đại Ngưu diễn ra khá nhanh trong cơn say. Đại Ngưu gầm rú rồi bắn hết vào trong âm đạo vợ mình, sau đó đổ vật xuống bên cạnh vợ, ngáy vang như sấm. Uyển Nương nằm thở hổn hển, người đầy mồ hôi và dịch vị, nhưng vẻ mặt lại vô cùng mãn nguyện. Nàng từ từ ngồi dậy, kéo lại y phục xộc xệch một cách thản nhiên, ánh mắt còn liếc nhìn về phía Đại Hùng và Tử Kiều một cách đầy thách thức trước khi dìu chồng vào buồng.
Những ngày vui ngắn ngủi của cuộc đoàn tụ ở Thạch Gia Thôn nhanh chóng kết thúc. Đại Hùng và Đại Ngưu phải trở lại Phủ Thành để tiếp tục công việc ở nha môn. Dù lưu luyến chốn quê, nhưng viễn cảnh về một cuộc sống tốt đẹp hơn, ổn định hơn nơi đô hội khiến họ không còn quá nhiều do dự. Hành lý lại được chuẩn bị, nhưng lần này tâm trạng đã khác hẳn lúc ra đi.
Tuy nhiên, một chuyện bất ngờ xảy ra vào buổi sáng trước ngày khởi hành. Sau bữa cơm sáng, Lan Như Hương ngập ngừng nói chuyện riêng với Đại Hùng. Nàng nói rằng nàng cảm thấy chưa quen với cuộc sống ồn ào ở Phủ Thành, lại thêm việc sức khỏe mấy hôm nay không tốt, có lẽ do không hợp khí hậu. Nàng muốn viện lý do ở lại Thạch Gia Thôn thêm một thời gian để tĩnh dưỡng, trông nom nhà cửa và hương khói cho tổ tiên hai bên gia đình, chờ khi nào khỏe hơn sẽ lên Phủ Thành sau.
Đại Hùng nghe vợ nói vậy, lòng không khỏi dấy lên sự nghi ngờ. Gã biết vợ mình vốn khỏe mạnh, ít khi đau ốm. Lý do nàng đưa ra có phần gượng ép. Ánh mắt gã liếc nhanh về phía Tử Kiều đang ngồi đọc sách ở góc nhà. Phải chăng nàng ở lại là vì thằng nhãi này? Những hình ảnh gã chứng kiến mấy đêm trước lại hiện về. Nhưng rồi gã lại nhìn vẻ mặt xanh xao, mệt mỏi và ánh mắt khẩn khoản của vợ, gã lại không nỡ làm căng. Gã biết Lan Như Hương là người hiền lành, có lẽ nàng thực sự cần thời gian yên tĩnh. Hơn nữa, gã cũng có những bí mật của riêng mình, cũng không tiện tra hỏi quá nhiều.
"Thôi được rồi," Đại Hùng thở dài, chấp nhận một cách bất đắc dĩ. "Nàng cứ ở lại nghỉ ngơi cho khỏe. Mọi việc ở nhà cứ để Tử Kiều đệ và Tú Anh cô nương trông coi giúp. Khi nào khỏe thì trở về." Gã cố gắng tỏ ra quan tâm, nhưng trong lòng đầy những suy tính phức tạp.
Lan Như Hương mừng rỡ cảm ơn chồng, nhưng trong lòng cũng đầy mâu thuẫn. Nàng biết lý do mình ở lại không hoàn toàn là vì sức khỏe. Nàng sợ hãi cuộc sống đô hội, sợ hãi sự thay đổi của chồng, và có lẽ, sâu thẳm trong lòng, nàng vẫn còn vương vấn điều gì đó với Tử Kiều, dù biết là sai trái. Việc ở lại giống như một cách để nàng trốn chạy thực tại.
Vậy là, cuộc chia tay lần thứ hai diễn ra. Gia đình Đại Ngưu cùng Uyển Nương và các con lên xe ngựa trở về Phủ Thành. Đại Hùng cũng bịn rịn từ biệt vợ rồi cùng lên đường. Căn nhà tranh giờ đây chỉ còn lại ba người: Tử Kiều, Tú Anh và Lan Như Hương. Một cục diện đầy éo le và tiềm ẩn vô vàn sóng gió.
Không khí trong nhà trở nên vô cùng kỳ lạ và ngột ngạt. Lan Như Hương gần như chỉ quanh quẩn trong buồng, tránh mặt Tử Kiều nhiều nhất có thể. Nàng chỉ ra ngoài khi cần làm việc nhà hoặc nấu nướng, và luôn cố gắng có mặt Tú Anh ở đó. Mỗi khi vô tình chạm mặt Tử Kiều, nàng lại đỏ mặt, cúi đầu rồi vội vàng lảng đi.
Tử Kiều cũng sống trong dằn vặt. Hắn biết sự ở lại của Lan Như Hương một phần là vì hắn. Hắn vừa vui mừng vì lại được ở gần nàng, lại vừa sợ hãi chính ham muốn của bản thân và cảm giác tội lỗi với Đại Hùng. Hình ảnh âm hộ tuyệt mỹ của nàng trong đêm say rượu hôm trước cứ ám ảnh lấy hắn, thiêu đốt tâm trí hắn từng giây từng phút. Hắn cố gắng lao vào đọc sách, làm việc để quên đi, nhưng càng cố quên thì hình ảnh đó lại càng hiện về rõ nét hơn.
Tú Anh là người duy nhất có vẻ bình tĩnh nhất. Nàng lặng lẽ quan sát mọi diễn biến, ánh mắt sắc bén dường như nhìn thấu tâm can của cả Tử Kiều và Lan Như Hương. Nàng không nói gì nhiều, vẫn tỏ ra quan tâm chăm sóc cả hai, nhưng Tử Kiều cảm nhận được sự căng thẳng và cả một nỗi thất vọng mơ hồ đang lớn dần trong nàng. Nàng biết hắn vẫn không thể quên được Lan Như Hương, và sự hiện diện của Lan Như Hương lúc này chính là trở ngại lớn nhất cho mối quan hệ của họ.
Rồi cái đêm định mệnh ấy cũng đến. Đêm đó trăng rất sáng, nhưng trời lại oi bức lạ thường. Có lẽ do tâm trạng bất ổn và thời tiết khó chịu, Lan Như Hương cả đêm trằn trọc không ngủ được. Đến gần sáng, nàng mệt quá thiếp đi trên chiếc giường tre trong buồng của mình. Do trời nóng, lại thêm sự mệt mỏi và có lẽ cả sự chủ quan khi nghĩ rằng đã khuya không còn ai thức, nàng nằm ngủ trong tư thế khá thoải mái, chiếc chăn mỏng chỉ đắp hờ hững ngang bụng. Chiếc váy ngủ bằng vải lanh mỏng bị tốc lên cao trong lúc ngủ say, và một lần nữa, vùng kín đáo nhất của nàng lại lộ ra dưới ánh trăng bạc đang chiếu qua khe cửa sổ.
Tử Kiều đêm đó cũng không tài nào ngủ được. Hình ảnh của Lan Như Hương cứ ám ảnh hắn. Hắn cảm thấy khát nước nên dậy ra ngoài tìm nước uống.
Khi đi ngang qua cửa buồng Lan Như Hương, ánh trăng sáng rọi vào trong khiến hắn tò mò liếc nhìn vào.
Và rồi, cảnh tượng hắn nhìn thấy khiến hắn hoàn toàn mất hết lý trí. Lan Như Hương đang say ngủ, khuôn mặt thánh thiện trong giấc ngủ say, nhưng thân thể phía dưới lại đang phơi bày một cách đầy mời gọi. Âm hộ nàng hiện ra rõ ràng dưới ánh trăng, căng mọng, hồng hào, ẩm ướt, đẹp đến nao lòng. Hình ảnh này, cộng với men say của dục vọng đã âm ỉ bấy lâu nay, đã đánh gục hoàn toàn chút lý trí cuối cùng còn sót lại của hắn.
Hắn không còn nghĩ được gì nữa. Hắn chỉ biết rằng hắn muốn nàng, muốn chiếm hữu vẻ đẹp đó, muốn nếm trải sự ngọt ngào đó. Lần này, không còn là vô tình nữa. Hắn biết rõ mình đang làm gì, nhưng hắn quyết định lợi dụng lúc nàng đang say ngủ, không hề hay biết.
Hắn rón rén đẩy nhẹ cửa bước vào, tiến lại gần chiếc giường. Hắn quỳ xuống bên mép giường, ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp và thân thể yêu kiều của nàng trong giây lát, lòng vừa yêu thương lại vừa ham muốn chiếm đoạt. Rồi hắn cúi người xuống, đưa mặt mình lại gần nơi bí ẩn giữa hai chân nàng. Hắn hít một hơi thật sâu mùi hương cơ thể thanh khiết của nàng, rồi bắt đầu dùng miệng lưỡi của mình để bú liếm một cách nhiệt tình.
Lưỡi hắn vờn nhẹ lên lớp lông tơ mềm mại, rồi tìm đến hai cánh môi căng mọng. Hắn dùng lưỡi tách nhẹ chúng ra, để lộ lối vào ẩm ướt và hạt châu nhỏ bé đang ẩn mình. Hắn liếm nhẹ lên hạt châu, cảm nhận sự run rẩy khẽ từ cơ thể nàng trong giấc ngủ. Rồi hắn mút mạnh hơn, dùng cả môi và lưỡi để bao trọn lấy hạt châu, trêu đùa, kích thích nó một cách đầy kỹ năng.
Hắn tiếp tục luồn lưỡi sâu hơn vào bên trong âm đạo, khám phá từng nếp gấp, cảm nhận sự ấm nóng, trơn trượt và vị ngọt đặc trưng của mật hoa. Hắn bú liếm một cách say sưa, nhiệt tình, như một kẻ hành hương cuối cùng cũng tìm thấy thánh địa của mình. Hắn muốn khắc ghi hương vị này, cảm giác này vào sâu trong tâm khảm. Hắn hoàn toàn đắm chìm trong hành động tội lỗi nhưng đầy khoái lạc này, quên hết mọi thứ xung quanh. Thỉnh thoảng, cơ thể Lan Như Hương lại khẽ cựa mình, miệng ư hử vài tiếng trong giấc ngủ, có lẽ do sự kích thích quá mạnh mẽ, nhưng nàng vẫn không hề tỉnh giấc.
Tử Kiều cứ say sưa như vậy một lúc lâu, cho đến khi hắn nghe thấy tiếng động rất khẽ ngoài cửa. Hắn giật mình ngẩng đầu lên.
Và hắn chết lặng. Lý Tú Anh đang đứng đó, ngay cửa phòng, khuôn mặt không còn vẻ lạnh lùng hay khiêu khích thường ngày, mà là một vẻ đau đớn, thất vọng và tổn thương sâu sắc. Nước mắt lăn dài trên đôi má xinh đẹp của nàng. Nàng đã nhìn thấy tất cả. Nàng thấy hắn đang làm gì với người phụ nữ mà hắn luôn miệng nói chỉ là "tai nạn", người phụ nữ đang say ngủ không hề hay biết.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong im lặng. Tử Kiều cảm thấy tim mình như vỡ vụn. Hắn biết, hắn đã đi quá xa rồi. Hắn đã làm tổn thương tất cả mọi người, kể cả người con gái đang yêu hắn tha thiết này.
Tú Anh nhìn hắn, đôi mắt đẫm lệ chứa đựng sự thất vọng cùng cực. Nàng không nói một lời nào, không gào khóc, không chất vấn. Nàng chỉ lặng lẽ nhìn hắn thêm một giây cuối cùng, ánh mắt như muốn khắc sâu hình ảnh bội bạc này vào lòng. Rồi nàng quay người, lặng lẽ rời đi.
Tử Kiều hoảng hốt định gọi theo nàng, định giải thích, nhưng cổ họng hắn như nghẹn lại. Hắn biết mọi lời giải thích lúc này đều là vô nghĩa. Hắn ngồi thụp xuống bên giường, nhìn Lan Như Hương vẫn đang say ngủ, rồi lại nghĩ đến bóng lưng lặng lẽ rời đi của Tú Anh, lòng hắn đau như cắt.
Sáng hôm sau, khi Tử Kiều tỉnh dậy sau một đêm chập chờn vì dằn vặt, hắn phát hiện ra Tú Anh đã rời đi. Nàng không để lại một lời nhắn, chỉ có căn phòng của nàng là trống không, đồ đạc ít ỏi cũng đã được dọn sạch. Nàng đã thực sự đi rồi. Có lẽ nàng đã khóc lóc trên đường đi, trở về tổ chức Ảnh Nguyệt Các, trở về với thế giới sát thủ máu lạnh của mình, nơi không có chỗ cho tình yêu và sự phản bội.
Thời gian lặng lẽ trôi qua ở Thạch Gia Thôn. Kể từ ngày Tú Anh lặng lẽ rời đi sau đêm đầy biến cố đó, đã gần hai tháng. Căn nhà tranh của Đại Hùng giờ chỉ còn lại một mình Giang Tử Kiều và Lan Như Hương đang ở lại tĩnh dưỡng. Sự ra đi đột ngột và không một lời từ biệt của Tú Anh để lại trong lòng Tử Kiều một khoảng trống khó tả, một sự pha trộn giữa nhẹ nhõm vì thoát khỏi mối quan hệ nguy hiểm và cả một chút tiếc nuối, day dứt mơ hồ. Hắn không biết nàng đã đi đâu, có trở về Ảnh Nguyệt Các hay không, nhưng hắn biết, sự kiện đêm đó đã là dấu chấm hết cho mối quan hệ phức tạp giữa họ.
Nỗi dằn vặt về hành động tội lỗi với Lan Như Hương trong đêm nàng ngủ say vẫn còn đó, âm ỉ và nhức nhối. Hắn cố gắng tránh mặt nàng nhiều nhất có thể, lao đầu vào việc đọc sách, luyện tập những bài quyền cơ bản mà hắn nhớ được từ kiếp trước hoặc học lỏm từ Đại Hùng, và giúp đỡ những người dân còn lại trong thôn. Hắn muốn dùng sự bận rộn để quên đi tội lỗi, để giữ cho tâm trí mình không nghĩ đến những điều không nên.
Lan Như Hương dường như cũng cảm nhận được sự thay đổi này. Nàng không còn quá né tránh hắn như những ngày đầu sau khi Tú Anh rời đi. Thỉnh thoảng, nàng lại mang cho hắn bát chè mát hay đĩa hoa quả, ánh mắt nhìn hắn vẫn dịu dàng nhưng có thêm chút gì đó xa cách và ưu tư. Nàng hoàn toàn không hay biết chuyện gì đã xảy ra trong cái đêm định mệnh đó, nhưng sự ra đi đột ngột của Tú Anh và thái độ trầm mặc, cố gắng giữ khoảng cách của Tử Kiều cũng đủ khiến nàng cảm thấy có điều gì đó không ổn. Mối quan hệ giữa họ trở nên ngượng ngập theo một cách khác, một sự im lặng nặng nề bao trùm.
Giữa guồng quay yên tĩnh nhưng đầy sóng ngầm đó, Tử Kiều vẫn luôn suy nghĩ về Ảnh Nguyệt Các và Lý Khởi Phong. Tấm lệnh bài bằng ngọc đen vẫn nằm yên trong túi áo hắn. Hắn đã từ chối gia nhập, nhưng lời đề nghị làm quân sư và cả quyền điều động Ảnh vệ trong trường hợp khẩn cấp vẫn là một mối liên kết không thể phủ nhận. Hắn tự hỏi không biết Lý Khởi Phong đã tiếp thu những ý kiến của hắn đến đâu, và liệu có lúc nào ông ta thực sự cần đến sự tham mưu của hắn hay không.
Vào một buổi chiều cuối thu, khi Tử Kiều đang ngồi một mình ngoài hiên nhà nghiền ngẫm một cuốn sách thuốc, thì một cảm giác quen thuộc khiến hắn ngẩng đầu lên. Hắn thấy một bóng người cao gầy, vận trường bào màu xanh sẫm giản dị, đang chậm rãi đi vào từ phía cổng. Đi theo sau ông ta vẫn là Ảnh, nữ sát thủ mặt lạnh như băng.
Lý Khởi Phong! Ông ta lại trực tiếp đến gặp hắn một lần nữa! Sự xuất hiện đường đột này khiến Tử Kiều không khỏi kinh ngạc và có phần cảnh giác. Chắc chắn phải có chuyện quan trọng.
"Lý tiền bối!" Tử Kiều vội vàng đứng dậy, chắp tay hành lễ. Lan Như Hương nghe tiếng động cũng từ trong bếp đi ra, thấy có khách lạ thì hơi ngạc nhiên nhưng vẫn cúi đầu chào theo lễ.
"Ha ha, Tử Kiều, không cần đa lễ." Lý Khởi Phong mỉm cười ôn hòa, gật đầu chào lại Lan Như Hương rồi quay sang Tử Kiều. "Ta đến thăm hiền điệt và cũng có chuyện quan trọng muốn bàn bạc trực tiếp. Không biết có tiện không?"
"Tiện ạ, mời tiền bối và Ảnh cô nương vào nhà." Tử Kiều nhanh chóng mời khách. Hắn cũng giới thiệu qua Lan Như Hương là tẩu tử của mình, người đã cùng gia đình Đại Hùng cưu mang hắn. Lý Khởi Phong tỏ vẻ kính trọng, gật đầu chào Lan Như Hương một cách lịch sự. Lan Như Hương thấy vậy cũng yên tâm phần nào, nàng không hỏi nhiều, pha trà mời khách rồi ý tứ lui vào bếp, để lại không gian cho họ nói chuyện.
Sau khi Ảnh kiểm tra xung quanh và đứng canh ngoài cửa, Lý Khởi Phong mới nhìn thẳng vào Tử Kiều, ánh mắt chứa đầy sự thành thật và cả chút cấp bách.
"Tử Kiều, ta đến đây hôm nay, thứ nhất là để cảm ơn hiền điệt một lần nữa về những sách lược quý báu đã chỉ điểm lần trước. Ảnh Nguyệt Các đang dần đi vào quy củ và hoạt động hiệu quả hơn rất nhiều." Ông dừng lại, rồi nói tiếp với giọng nghiêm túc hơn. "Thứ hai, cũng là việc chính, ta thực lòng muốn lần nữa chiêu mộ hiền điệt."
Tử Kiều hơi nhíu mày. Lại chiêu mộ?
Thấy vẻ mặt của hắn, Lý Khởi Phong vội giải thích: "Hiền điệt khoan hãy từ chối. Ta biết chí hướng của hiền điệt không ở giang hồ. Lần này ta không ép hiền điệt phải gia nhập làm thành viên chính thức, phải tham gia vào các hành động chém giết. Nhưng... ta thực sự cần trí tuệ của hiền điệt cho một vị trí quan trọng hơn là chỉ tham mưu khi được hỏi."
Ông trầm ngâm một chút rồi nói tiếp: "Ảnh Nguyệt Các đang đứng trước những cơ hội và cả những thách thức lớn. Việc chỉnh đốn nội bộ chỉ là bước đầu. Chúng ta cần có một chiến lược phát triển lâu dài, cần có người hoạch định phương hướng, phân tích tình hình, đưa ra những quyết sách mang tầm vĩ mô. Người đó không ai phù hợp hơn hiền điệt. Ta muốn mời hiền điệt đảm nhận vai trò Quân sư chính thức của Ảnh Nguyệt Các, có thực quyền trong việc hoạch định chiến lược và cố vấn cho ta trong mọi quyết định quan trọng.
"
Tử Kiều im lặng suy nghĩ. Quân sư chính thức? Có thực quyền hoạch định chiến lược? Vai trò này hấp dẫn hơn nhiều so với việc chỉ tham mưu thụ động. Nó cho phép hắn phát huy tối đa năng lực tư duy của mình, tạo dựng ảnh hưởng thực sự mà không cần trực tiếp nhúng tay vào máu tanh. Hắn nhìn Lý Khởi Phong, thấy sự chân thành và kỳ vọng lớn lao trong mắt ông ta.
"Vậy vai trò này cụ thể là như thế nào?" Tử Kiều hỏi lại cho rõ. "Quyền hạn và trách nhiệm ra sao?"
"Hiền điệt sẽ là người cố vấn cao nhất cho ta," Lý Khởi Phong giải thích. "Mọi kế hoạch lớn, mọi quyết sách quan trọng đều sẽ được đưa ra bàn bạc và tham khảo ý kiến của hiền điệt trước tiên. Hiền điệt có quyền yêu cầu cung cấp mọi thông tin tình báo, có quyền đề xuất phương án hành động hoặc bác bỏ những kế hoạch không hợp lý. Tuy nhiên, việc thực thi cụ thể, những hành động ám sát hay tranh đấu trực tiếp, hiền điệt hoàn toàn không cần can thiệp trực tiếp vào hành động của tổ chức."
Lời đề nghị này quả thực rất hấp dẫn và phù hợp với mong muốn của Tử Kiều. Hắn có thể đứng trong bóng tối, dùng trí tuệ của mình để điều khiển một thế lực lớn mạnh, tạo ra ảnh hưởng mà vẫn giữ được sự an toàn tương đối và không đi ngược lại hoàn toàn với lương tâm của mình. Sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng, hắn gật đầu.
"Được. Nếu tiền bối đã tin tưởng như vậy, vãn bối xin đồng ý nhận vai trò Quân sư này. Vãn bối sẽ cố gắng hết sức mình để giúp đỡ tiền bối và Ảnh Nguyệt Các, với điều kiện tiên quyết là không trực tiếp tham gia vào các hành động ám sát hay chém giết."
"Tuyệt vời! Ha ha ha!" Lý Khởi Phong mừng quá đỗi, đứng bật dậy vỗ mạnh vào vai Tử Kiều. "Có được hiền điệt đồng ý, ta như trút được gánh nặng ngàn cân! Ảnh Nguyệt Các có quân sư như hiền điệt, việc lớn chắc chắn sẽ thành!" Sự vui mừng của ông ta là hoàn toàn thật lòng, không hề giả tạo.
Để thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối, Lý Khởi Phong nói tiếp: "Với thân phận Quân sư, tấm lệnh bài lần trước ta trao cho hiền điệt sẽ có thêm quyền hạn. Ngoài việc tự vệ, hiền điệt có quyền điều động trực tiếp một đội Ảnh vệ dưới quyền Ảnh để thực hiện các nhiệm vụ thu thập tình báo, điều tra hoặc hỗ trợ cho các kế hoạch mà hiền điệt vạch ra. Dĩ nhiên, quyền hạn này vẫn nằm trong khuôn khổ không trực tiếp gây đổ máu." Ông trịnh trọng trao lại tấm lệnh bài cho Tử Kiều, ý nghĩa của nó giờ đây đã hoàn toàn khác.
Tử Kiều nhận lấy lệnh bài, cảm nhận được sức nặng của quyền lực và trách nhiệm đi kèm. Hắn biết đây là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời mình ở thế giới này.
Sau khi xác nhận vai trò mới của Tử Kiều, Lý Khởi Phong lại tỏ vẻ trầm ngâm. "Tuy nhiên, việc hiền điệt đảm nhận vai trò quan trọng này càng khiến ta thêm lo lắng cho sự an toàn của hiền điệt ở đây. Thạch Gia Thôn dù yên tĩnh nhưng khó tránh tai mắt giang hồ. Ta không thể để Quân sư của Ảnh Nguyệt Các gặp bất cứ rủi ro nào."
"Vậy nên," ông tiếp tục, "Ta đã quyết định thực hiện kế hoạch mà lần trước đã nói. Ta sẽ cử hai sát thủ đáng tin cậy nhất, một nam một nữ, võ công và khả năng ẩn mình đều thượng thừa, giả làm vợ chồng đến sống ngay tại căn nhà bỏ trống của Đại Ngưu bên cạnh đây."
"Thân phận của họ," Lý Khởi Phong giải thích cặn kẽ hơn về lý do hợp lý, "Sẽ là một cặp vợ chồng trẻ từ xa đến, muốn tìm nơi thôn dã yên tĩnh để làm ăn sinh sống. Họ sẽ nói là có quen biết xa với gia đình Đại Ngưu nên được giới thiệu về đây. Người chồng sẽ làm nghề thợ mộc, thỉnh thoảng điêu khắc vài món đồ gỗ lặt vặt. Người vợ thì dệt vải, thêu thùa. Hoàn toàn là những người dân bình thường, hiền lành. Họ sẽ âm thầm bảo vệ hiền điệt mà không ai hay biết, chỉ can thiệp khi có nguy hiểm thực sự. Hiền điệt cứ yên tâm tập trung vào công việc của mình."
Tử Kiều nghe xong, dù vẫn cảm thấy có chút bất tiện khi bị giám sát ngầm, nhưng cũng không thể phủ nhận sự sắp xếp này là tất yếu và chu đáo. Hắn gật đầu chấp thuận.
"Mọi việc cứ theo sự sắp đặt của tiền bối."
"Tốt lắm." Lý Khởi Phong mỉm cười hài lòng. "Có lẽ ngày mai họ sẽ tới. Hiền điệt cứ chuẩn bị tinh thần đón hàng xóm mới nhé."