mercredi 15 avril 2026

TABP - C19 - 20

 Danh sách chương                          Facebook

Thiện Ác Bất Phân


Ba ngày sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Ảnh trong rừng, Giang Tử Kiều lại một lần nữa tìm đường đến tiệm trà quen thuộc ở huyện lỵ. Hắn đã chuẩn bị kỹ lưỡng hơn cho lần gặp mặt này, không chỉ về tâm lý mà còn về những suy nghĩ, ý tưởng liên quan đến Ảnh Nguyệt Các mà hắn đã nghiền ngẫm sau cuộc nói chuyện với Ảnh và lời mời của Lý Khởi Phong. Hắn cảm thấy vai trò "tham mưu" này thực sự phù hợp với mình, một cách để tạo dựng vị thế và ảnh hưởng mà không cần trực tiếp tham gia vào những cuộc chém giết đẫm máu.

Vẫn là căn phòng riêng trên lầu hai, nhưng hôm nay không khí có phần khác trước. Ngoài Lý Khởi Phong vẫn với dáng vẻ trầm tĩnh, ôn hòa ngồi chủ tọa, còn có sự hiện diện của Ảnh và cả Hồng Ảnh. Ảnh vẫn lạnh lùng như thường lệ, đứng sau lưng Lý Khởi Phong như một cái bóng trung thành. Còn Tú Anh, trong bộ y phục màu lam nhạt trang nhã, ngồi bên cạnh bàn trà, ánh mắt nhìn Tử Kiều có chút phức tạp, vừa tò mò, vừa ngưỡng mộ, lại vừa có chút gì đó khó nói sau những chuyện xảy ra ở Thạch Gia Thôn. Nàng đã trở về phục mệnh trước Tử Kiều vài ngày theo lệnh triệu tập của Chủ nhân.

"Tử Kiều, mời ngồi." Lý Khởi Phong mỉm cười, chỉ tay về chiếc ghế đối diện. Thái độ của ông ta hôm nay càng thêm phần thân thiện và coi trọng.

"Đa tạ Lý tiền bối." Tử Kiều đáp lễ rồi ngồi xuống. Hắn liếc nhìn Tú Anh, nàng khẽ gật đầu chào lại, đôi má hơi ửng hồng khi bắt gặp ánh mắt hắn.

"Hôm trước nghe Ảnh báo lại, nói rằng Tử Kiều không chỉ đồng ý giúp đỡ mà còn có thỉnh cầu muốn Ảnh Nguyệt Các giúp đỡ hai người dân quê đã cưu mang mình?" Lý Khởi Phong vào thẳng vấn đề. "Ta thực sự rất cảm kích tấm lòng trọng tình trọng nghĩa này của Tử Kiều."

"Lý tiền bối quá khen." Tử Kiều khiêm tốn đáp. "Đại Hùng ca và gia đình đã cưu mang vãn bối lúc hoạn nạn, ơn nghĩa sâu nặng. Đại Ngưu cũng là người thật thà, chất phác. Nếu có thể giúp họ có cuộc sống tốt đẹp hơn, đó cũng là tâm nguyện của vãn bối."

"Tốt! Rất tốt!" Lý Khởi Phong gật gù tán thưởng. "Chuyện này không khó. Ảnh Nguyệt Các chúng ta tuy hoạt động bí mật nhưng cũng có chút quan hệ với các nha môn. Ta đã cho người tìm hiểu và sắp xếp. Tại phủ thành gần đây, nha môn đang cần tuyển thêm người vào đội ngũ sai dịch. Ta thấy Trần Đại Hùng sức khỏe cường tráng, lại có kinh nghiệm đối phó với sơn tặc, rất phù hợp với vị trí đội phó đội tuần tra. Công việc tuy đòi hỏi sức lực và sự nhanh nhạy, nhưng bổng lộc không tệ, lại có chỗ ở ổn định trong thành cho cả gia đình."

Ông dừng lại, nhìn phản ứng của Tử Kiều. Thấy hắn chăm chú lắng nghe, ông nói tiếp: "Còn về Đại Ngưu, cậu ấy tính tình thật thà, tuy không lanh lợi nhưng được cái sức khỏe tốt và đáng tin cậy. Ta cũng đã nhờ người thu xếp cho cậu ấy một chân nha dịch cấp thấp trong nha môn, có thể phụ trách việc canh gác hoặc áp giải thông thường. Công việc này tuy không vẻ vang bằng nhưng ổn định, không quá phức tạp, thu nhập cũng hơn hẳn làm ruộng ở thôn quê. Quan trọng là cả hai gia đình có thể chuyển lên phủ thành sống gần nhau, cũng tiện bề trông nom."

Tử Kiều nghe xong, lòng không khỏi vui mừng và thán phục. Sắp xếp này quả thực rất hay. Làm quan sai, dù chỉ là cấp thấp, nhưng ở phủ thành lớn, có bổng lộc ổn định, lại có chút quyền hành nhất định, chắc chắn tốt hơn nhiều so với cuộc sống săn bắn, làm nông bấp bênh ở thôn quê. Hơn nữa, công việc này đúng là cần sức khỏe, rất phù hợp với hai người đàn ông lực lưỡng như Đại Hùng và Đại Ngưu. Việc Ảnh Nguyệt Các có thể thu xếp được cả việc trong nha môn càng cho thấy thế lực của họ không hề đơn giản.

"Sự an bài của Lý tiền bối thật quá chu toàn và tinh tế. Công việc này rất phù hợp với khả năng và sức lực của họ. Vãn bối xin thay mặt hai người họ đa tạ tiền bối." Tử Kiều chân thành nói.

"Không cần khách khí." Lý Khởi Phong cười. "Chỉ là chút lòng thành đáp lại tấm lòng của Tử Kiều mà thôi. Ta sẽ cho người thu xếp để họ có thể nhận việc và chuyển đi trong thời gian sớm nhất, đảm bảo mọi việc diễn ra thuận lợi, kín đáo."

Ngồi bên cạnh, Tú Anh nghe cuộc đối thoại, ánh mắt nhìn Tử Kiều càng thêm phần ngưỡng mộ. Nàng không ngờ hắn lại có thể nghĩ cho người khác đến vậy, lại có thể dùng cơ hội của mình để giúp đỡ những người dân quê bình thường đã cưu mang mình. Điều này hoàn toàn khác với những gì nàng từng biết trong thế giới sát thủ máu lạnh. Trong lòng nàng dấy lên những cảm xúc phức tạp khó tả.

Sau khi giải quyết xong chuyện của Đại Hùng và Đại Ngưu, Lý Khởi Phong chuyển sang vấn đề chính, ngữ khí cũng thân thiết hơn: "Tử Kiều, lần trước nghe những góp ý của hiền điệt về việc tổ chức, ta thực sự thấy rất tâm đắc. Ảnh Nguyệt Các do ta gây dựng từ hai bàn tay trắng, chủ yếu dựa vào lòng trung thành và nghĩa khí của huynh đệ tỉ muội, quy củ đúng là còn nhiều thiếu sót. Hôm nay mời Tử Kiều đến, chính là muốn nghe thêm cao kiến của hiền điệt về một vài vấn đề cụ thể hơn."

Và thế là, cuộc "tham mưu" thực sự bắt đầu. Lý Khởi Phong thẳng thắn nêu ra những khó khăn mà Ảnh Nguyệt Các đang gặp phải: việc quản lý các chi nhánh ở xa gặp nhiều bất cập, thông tin tình báo đôi khi bị nhiễu loạn hoặc chậm trễ, việc phân chia nhiệm vụ và lợi ích đôi khi còn chồng chéo, gây ra mâu thuẫn nội bộ không đáng có, và cả việc làm sao để duy trì kỷ luật mà vẫn giữ được lòng trung thành của thuộc hạ.

Tử Kiều lắng nghe chăm chú. Dù không có kinh nghiệm thực tế về quản lý một tổ chức giang hồ, nhưng với tư duy logic, kiến thức về quản trị, kinh tế và xã hội học từ thế kỷ 21, hắn nhanh chóng nắm bắt được mấu chốt của các vấn đề. Hắn không đưa ra những lời khuyên sáo rỗng, mà đi sâu vào phân tích từng khía cạnh, vận dụng những nguyên tắc quản lý hiện đại nhưng diễn đạt bằng ngôn ngữ và ví dụ phù hợp với bối cảnh thế giới này.

Hắn đề xuất xây dựng một cơ cấu tổ chức rõ ràng hơn theo từng cấp bậc và chức năng: bộ phận tình báo, bộ phận hành động, bộ phận hậu cần và quản lý sản nghiệp. Mỗi bộ phận có người đứng đầu chịu trách nhiệm trực tiếp với Lý Khởi Phong.

Về tình báo, hắn gợi ý việc thiết lập các kênh liên lạc bí mật và hiệu quả hơn, sử dụng mật mã phức tạp, xây dựng mạng lưới chân rết đa dạng, và quan trọng nhất là phải có bộ phận chuyên trách phân tích, kiểm chứng thông tin trước khi đưa ra quyết định.

Về quản lý thành viên, hắn đề xuất việc xây dựng một bộ quy tắc thưởng phạt rõ ràng, công minh, dựa trên thành tích và lòng trung thành, thay vì chỉ dựa vào cảm tính. Hắn cũng nhấn mạnh việc cần có cơ chế giám sát chéo để tránh lạm quyền và mâu thuẫn nội bộ.

Về tài chính, hắn khuyên nên tách bạch rõ ràng giữa tài chính của tổ chức và tài sản cá nhân, có sổ sách ghi chép minh bạch, và đa dạng hóa các nguồn thu từ sản nghiệp, quan hệ để giảm sự phụ thuộc vào các hoạt động phi pháp hoặc nguy hiểm.

Tử Kiều nói say sưa, mạch lạc, các ý tưởng tuôn chảy một cách logic và đầy sức thuyết phục. Hắn không hề tỏ ra dạy đời, mà chỉ trình bày như một người cùng bàn bạc, phân tích vấn đề.

Lý Khởi Phong, Ảnh và cả Tú Anh ngồi nghe như nuốt từng lời. Ban đầu là sự ngạc nhiên, sau đó là sự thán phục và kính nể thực sự. Những điều Tử Kiều nói không phải là lý thuyết suông, mà là những giải pháp cực kỳ thực tế và sâu sắc, giải quyết được tận gốc những vấn đề mà Lý Khởi Phong đã đau đầu suy nghĩ bấy lâu nay. Tư duy của chàng thư sinh này quả thực đi trước thời đại quá xa.

Ảnh, người luôn giữ vẻ mặt lạnh như tiền, cũng không giấu được sự kinh ngạc trong đáy mắt. Nàng nhìn Tử Kiều với một ánh mắt hoàn toàn khác. Sự coi thường ban đầu đã biến mất, thay vào đó là sự kính phục thực sự trước tài năng và trí tuệ này.

Tú Anh thì khỏi phải nói, nàng hoàn toàn bị cuốn hút bởi vẻ tự tin, thông thái và đầy khí chất của Tử Kiều khi hắn trình bày những ý tưởng của mình. Hình ảnh chàng thư sinh yếu đuối, đôi khi bị nàng trêu đùa trước đây hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một quân sư tài ba, một nhân vật phi thường. Trái tim nàng đập loạn nhịp, sự ngưỡng mộ và quyến luyến càng thêm sâu đậm.

Sau khi Tử Kiều trình bày xong, cả căn phòng im lặng một lúc lâu. Lý Khởi Phong là người lên tiếng trước, giọng đầy vẻ khâm phục và kích động: "Tuyệt! Quá tuyệt vời! Tử Kiều, những lời của hiền điệt thực sự như mở ra một chân trời mới cho ta! Có được hiền điệt làm quân sư, lo gì Ảnh Nguyệt Các không thể phát triển!"

"Lý tiền bối quá khen rồi." Tử Kiều mỉm cười. "Đây chỉ là vài suy nghĩ nông cạn của vãn bối, có thể còn nhiều điểm chưa phù hợp với thực tế. Mọi việc vẫn cần tiền bối cân nhắc kỹ lưỡng."

"Không! Rất phù hợp! Cực kỳ phù hợp!" Lý Khởi Phong quả quyết. "Ta nhất định sẽ dựa theo những ý kiến này của hiền điệt để chỉnh đốn lại Ảnh Nguyệt Các. Từ nay về sau, nếu có bất cứ vấn đề gì khó khăn, ta nhất định sẽ lại làm phiền đến hiền điệt."

"Vãn bối luôn sẵn lòng." Tử Kiều đáp, cảm thấy hài lòng vì đã tạo dựng được một vị thế vững chắc trong lòng người đứng đầu Ảnh Nguyệt Các.

Cuộc gặp gỡ kéo dài đến tận chiều tối mới kết thúc. Lý Khởi Phong giữ Tử Kiều ở lại dùng bữa cơm thân mật. Trong bữa ăn, ông ta tỏ ra vô cùng quý trọng và nhiệt tình, liên tục gắp thức ăn và mời rượu Tử Kiều, hoàn toàn không còn giữ khoảng cách của một Chủ nhân tổ chức sát thủ nữa, mà giống như một bậc trưởng bối đang hết mực yêu quý người hậu bối tài năng, lại là con trai của ân nhân xưa. Ảnh và Tú Anh ngồi bên cạnh, cũng tỏ ra kính trọng và quan tâm hơn hẳn.


Tin tức về việc gia đình Đại Hùng và Đại Ngưu sắp phải rời thôn lên Phủ Thành. Ai nấy đều mừng cho hai gia đình thật thà, chất phác, xem đó như phần thưởng xứng đáng sau những đóng góp của họ cho thôn làng, đặc biệt là sau vụ trừ sơn tặc. Chỉ có trưởng thôn Lý Bá và vài người già từng trải là thoáng chút suy tư, cảm thấy sự ra đi đột ngột này có phần hơi lạ, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.

Ngày hai gia đình thu dọn hành lý chuẩn bị rời thôn, không khí bịn rịn bao trùm cả xóm nhỏ. Bà con lối xóm người thì cho cân gạo, người cho nải chuối, kẻ dúi cho mấy đồng tiền lẻ gọi là lộ phí. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng tình làng nghĩa xóm nơi thôn quê vẫn luôn ấm áp như vậy.

Đại Hùng và Đại Ngưu, hai người đàn ông lực lưỡng, ngày thường đối mặt thú dữ không run sợ, giờ đây cũng không giấu được sự xúc động khi từ biệt mảnh đất chôn rau cắt rốn. Ánh mắt họ ánh lên niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn ở phủ thành, nhưng cũng đượm buồn khi phải rời xa nơi đã gắn bó bao năm.

Lan Như Hương và Uyển Nương thì mắt đỏ hoe, ôm chầm lấy những người phụ nữ thân thiết trong thôn, nước mắt lưng tròng. Lan Như Hương bịn rịn chia tay mảnh vườn nhỏ, căn bếp quen thuộc, nơi chứa đựng bao kỷ niệm vui buồn. Nỗi lo lắng về cuộc sống xa lạ nơi đô hội và cả những bất an mơ hồ về chồng, về Tử Kiều khiến lòng nàng nặng trĩu. Uyển Nương thì có vẻ phức tạp hơn, ngoài nỗi buồn chia ly, trong ánh mắt nàng ta còn thoáng chút gì đó nhẹ nhõm và cả… toan tính khó tả khi chuẩn bị bước sang một trang mới của cuộc đời.

Giang Tử Kiều và Lý Tú Anh cũng có mặt trong đoàn người tiễn đưa. Tử Kiều lấy cớ muốn "tiễn" hai gia đình một đoạn đường, nên quyết định đi cùng. Tú Anh, với thân phận "tiểu thư gặp nạn" đang nương nhờ Tử Kiều, đương nhiên cũng phải đi theo hắn. Sự có mặt của họ khiến đoàn người thêm phần đông đúc, và cũng thêm phần phức tạp.

Đoàn người gồm hai chiếc xe ngựa chở đồ đạc đơn sơ bắt đầu hành trình dài ngày hướng về Phủ Thành.

Đường núi gập ghềnh, xóc nảy. Mấy ngày đầu, không khí còn khá nặng nề bởi nỗi buồn ly hương. Mọi người ít nói chuyện, chủ yếu chỉ tập trung đi đường. Tử Kiều cố gắng giữ khoảng cách với Lan Như Hương, nhưng ánh mắt hắn thỉnh thoảng vẫn vô tình tìm đến bóng hình dịu dàng của nàng đang ngồi trên xe, lặng lẽ nhìn ra xa xăm. Mỗi lần như vậy, tim hắn lại nhói lên một cảm giác xao xuyến xen lẫn tội lỗi.

Với Tú Anh, trò chơi mèo vờn chuột vẫn tiếp diễn, nhưng kín đáo hơn. Trên đường đi, nàng ta luôn tìm cách đi gần Tử Kiều, thỉnh thoảng lại "vô tình" chạm nhẹ vào tay hắn, hoặc ghé sát vào tai hắn thì thầm hỏi chuyện gì đó, hơi thở ấm nóng mang theo mùi hương quyến rũ phả vào mặt hắn. Tử Kiều cố gắng tỏ ra lạnh lùng, nhưng không thể phủ nhận sự kích thích từ những hành động mời gọi đó. Hắn cũng đáp lại bằng những ánh mắt đầy ẩn ý hoặc những lời trêu chọc nửa đùa nửa thật, khiến Tú Anh vừa tức giận lại vừa thích thú.

Đại Hùng thì vẫn giữ thái độ phức tạp. Gã đối xử với Tử Kiều vẫn nhiệt tình, nhưng trong ánh mắt luôn có sự quan sát ngầm. Gã cũng không còn quá thân mật với Uyển Nương trước mặt mọi người, nhưng Tử Kiều tinh ý nhận ra những cái liếc mắt trao đổi và những cử chỉ rất nhỏ đầy ẩn ý giữa hai người họ khi không ai để ý.

Cuộc hành trình kéo dài quả thực là một thử thách về sự kiềm chế và cũng là mảnh đất màu mỡ cho những tình huống "hương diễm, mập mờ".

Một buổi tối, đoàn người phải nghỉ lại tại một quán trọ nhỏ ven đường. Quán trọ đơn sơ, chỉ còn lại hai phòng trống không quá lớn. Sau một hồi bàn bạc, quyết định cuối cùng là Đại Hùng, Đại Ngưu và Tử Kiều ở chung một phòng. Lan Như Hương, Uyển Nương, Tú Anh ở phòng còn lại.

Đêm đó, sau khi ăn tối xong, Tử Kiều đang ngồi đọc sách trong phòng thì nghe thấy tiếng cười đùa, nói chuyện vọng lại từ phòng bên cạnh của mấy người phụ nữ. Hắn nghe loáng thoáng tiếng Lan Như Hương, tiếng Uyển Nương lanh lảnh trêu chọc gì đó, và cả tiếng cười khúc khích trong trẻo nhưng đầy ẩn ý của Tú Anh.

Một lúc sau, có tiếng nước chảy và tiếng người đi lại trong phòng. Có lẽ họ đang chuẩn bị tắm rửa qua loa trước khi đi ngủ. Trái tim Tử Kiều bất giác đập nhanh hơn. Hắn cố gắng tập trung vào cuốn sách, nhưng tâm trí lại không ngừng tưởng tượng ra cảnh tượng bên kia vách ngăn. Ba người phụ nữ xinh đẹp, mỗi người một vẻ, đang ở cùng một chỗ...

Bỗng nhiên, có tiếng "Á" khe khẽ của Lan Như Hương, rồi tiếng cười khúc khích của Uyển Nương: "Ấy, Lan tỷ cẩn thận chứ, làm đổ cả chậu nước rồi kìa! Ướt hết cả áo rồi!"

Rồi lại có tiếng Tú Anh xen vào, giọng đầy vẻ quan tâm nhưng cũng không giấu được ý cười: "Để muội lấy khăn lau giúp tỷ nhé? Trời ạ, ướt sũng thế này..."

Tử Kiều ngồi bên này vách ngăn, nghe rõ mồn một. Hắn có thể tưởng tượng ra cảnh Lan Như Hương luống cuống vì bị đổ nước, chiếc áo mỏng dính chặt vào cơ thể, để lộ những đường cong mềm mại và có lẽ cả đôi gò bồng đảo e ấp... Hình ảnh đó khiến hạ bộ hắn lại bắt đầu phản ứng. Hắn vội vàng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những ý nghĩ đen tối.

Sau khi tắm rửa xong, có lẽ vì mệt mỏi sau một ngày đi đường, phòng bên kia nhanh chóng im lặng. Chỉ còn tiếng thở đều đều của những người đã chìm vào giấc ngủ. Tử Kiều cũng cố gắng nằm xuống, ép mình ngủ đi.

Sáng hôm sau, đoàn người lại tiếp tục lên đường. Hôm nay, họ phải đi qua một đoạn đường núi khá hiểm trở. Chiếc xe ngựa chở nặng ì ạch leo dốc. Để giảm tải, mọi người quyết định xuống đi bộ, chỉ để lại Lan Như Hương và mấy đứa trẻ trên xe.

Khi xe đang đi qua một khúc cua gấp và dốc, bánh xe bất ngờ trượt phải một tảng đá lớn, khiến cả chiếc xe nghiêng hẳn sang một bên. Lan Như Hương ngồi trên xe không kịp phản ứng, hét lên một tiếng rồi ngã lăn xuống sườn dốc thoai thoải bên cạnh đường!

"Lan nương!" Đại Hùng và Tử Kiều đang đi gần đó cùng hét lên thất thanh, vội vàng lao xuống.

May mắn là sườn dốc không quá cao và có nhiều cỏ cây nên Lan Như Hương không bị thương nặng, chỉ bị trầy xước nhẹ và có phần hoảng sợ. Nhưng trong lúc lăn xuống, y phục của nàng đã bị cây cỏ làm cho xộc xệch. Chiếc áo ngoài bị rách một mảng lớn ở bên hông, còn chiếc yếm lót bên trong cũng bị kéo lệch đi, để lộ ra gần như trọn vẹn một bên bầu ngực căng tròn, trắng nõn dưới ánh nắng ban mai. Đầu vú hồng hào thanh tú khẽ run rẩy vì hoảng sợ và đau đớn.

Tử Kiều là người lao xuống gần nàng trước tiên. Cảnh xuân quang bất ngờ phơi bày trước mắt khiến hắn sững người trong giây lát. Làn da trắng mịn màng, bầu ngực tròn trịa hoàn hảo, vẻ đẹp e ấp, mong manh của nàng trong hoàn cảnh này có một sức quyến rũ lạ kỳ, đánh thẳng vào trái tim hắn.

"Tẩu... tẩu không sao chứ?" Hắn vội vàng quỳ xuống bên cạnh nàng, giọng đầy lo lắng, ánh mắt không tự chủ được mà lướt qua phần cơ thể đang để lộ của nàng.

Lan Như Hương lúc này mới hoàn hồn, nhận ra tình trạng của mình và ánh mắt nóng rực của Tử Kiều. Nàng vội vàng kéo lại vạt áo rách, che đi phần cơ thể hớ hênh, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và đau đớn. "Ta... ta không sao... Chỉ hơi đau một chút..." Nàng lắp bắp.

Đúng lúc đó, Đại Hùng cũng chạy tới. Thấy vợ chỉ bị trầy xước nhẹ, gã thở phào nhẹ nhõm. Gã đỡ nàng dậy, kiểm tra vết thương qua loa rồi ân cần hỏi han. Nhưng ánh mắt gã khi nhìn Tử Kiều lại có chút gì đó phức tạp. Gã có thấy ánh mắt của Tử Kiều lúc nãy không? Gã có nghĩ gì không? Tử Kiều không biết, chỉ cảm thấy bầu không khí lại trở nên ngượng ngập lạ thường.

Tú Anh và Uyển Nương cũng chạy tới hỏi thăm. Tú Anh nhanh chóng lấy trong tay nải ra một chiếc khăn sạch và chai thuốc nhỏ đưa cho Lan Như Hương lau vết thương, cử chỉ rất mực quan tâm. Uyển Nương thì chỉ đứng nhìn, ánh mắt lướt qua Tử Kiều rồi lại nhìn Đại Hùng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu.

Sự cố nhỏ này khiến hành trình bị chậm lại đôi chút, nhưng cũng làm cho mối quan hệ giữa các nhân vật thêm phần căng thẳng và ám muội. Tử Kiều không thể quên được hình ảnh bộ ngực trắng nõn của Lan Như Hương, và cảm giác tội lỗi lại càng dày vò hắn. Đại Hùng thì dường như càng thêm phần cảnh giác với Tử Kiều. Còn Tú Anh, nàng ta dường như đã nhìn thấu được tình cảm không bình thường mà Tử Kiều dành cho vị tẩu tử xinh đẹp này.

Những ngày tiếp theo, để tránh những tình huống khó xử, Tử Kiều cố gắng đi tách ra khỏi đoàn một chút, hoặc chủ động ngồi cùng xe với Đại Ngưu. Nhưng sự gần gũi trong không gian hạn chế của quán trọ vào ban đêm là không thể tránh khỏi.

Một đêm khác, trời mưa tầm tã, họ phải dừng chân tại một quán trọ còn tồi tàn hơn cả lần trước. Lần này chỉ có một phòng lớn duy nhất còn trống. Cả đoàn đành phải trải chiếu nằm chung trong một phòng, nam một bên, nữ một bên, cách nhau một tấm rèm vải mỏng manh.

Đêm khuya, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái lá. Tử Kiều nằm trằn trọc không ngủ được. Bên kia tấm rèm là ba người phụ nữ. Hắn nghe thấy tiếng thở đều đều của Lan Như Hương và Uyển Nương, nhưng Tú Anh dường như cũng thao thức giống hắn.

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy có một bóng người nhẹ nhàng vén rèm bước sang khu vực của đám đàn ông. Dưới ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu sắp cạn, hắn nhận ra đó là Tú Anh. Nàng ta chỉ mặc một chiếc áo lót mỏng manh và chiếc quần lụa dài, mái tóc xõa tung trên vai.

Nàng ta rón rén đi về phía hắn đang nằm ở góc trong cùng. Tim Tử Kiều đập thình thịch. Nàng ta định làm gì?

Tú Anh lặng lẽ nằm xuống bên cạnh hắn, sát đến mức hắn có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương cơ thể nàng. Nàng quay mặt về phía hắn, đôi mắt sáng lấp lánh trong bóng tối, thì thầm: "Công tử... chưa ngủ sao?"

Tử Kiều cứng người, không biết phải đáp lại thế nào.

Tú Anh khẽ cười, đưa một ngón tay lên chạm nhẹ vào môi hắn: "Suỵt... Đừng lên tiếng." Rồi nàng bất ngờ dịch người sát lại gần hơn nữa, đôi môi mềm mại của nàng tìm đến môi hắn, bắt đầu một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy mời gọi.

Bàn tay nàng cũng không hề yên phận, khẽ luồn vào trong áo hắn, vuốt ve lồng ngực rắn chắc. Tử Kiều hoàn toàn bất ngờ trước sự táo bạo của nàng trong hoàn cảnh này. Hắn theo bản năng định đẩy nàng ra, nhưng sự mềm mại và hơi ấm từ cơ thể nàng, cùng với nụ hôn ngọt ngào lại khiến hắn mềm lòng. Dục vọng bị kiềm nén bấy lâu nay lại trỗi dậy.

Hắn đáp lại nụ hôn của nàng, một tay ôm lấy eo nàng, tay kia cũng bắt đầu khám phá những đường cong nóng bỏng dưới lớp áo lụa mỏng. Hai cơ thể quấn lấy nhau trong bóng tối, chỉ cách những người khác một tấm rèm mỏng manh. Sự vụng trộm và nguy hiểm càng làm tăng thêm phần kích thích.

Hắn lần tìm bầu ngực căng tròn của nàng, xoa nắn qua lớp áo. Tú Anh khẽ rên lên, người càng ép sát vào hắn hơn. Nàng chủ động dùng lưỡi khuấy đảo trong miệng hắn, bàn tay cũng lần mò xuống hạ bộ đã sớm cương cứng của hắn, cách một lớp quần mà vuốt ve, trêu chọc.

Cả hai như hai con thiêu thân lao vào nhau, quên hết mọi nguy hiểm xung quanh. Tử Kiều kéo áo lót của nàng lên, cúi xuống bú mút đôi gò bồng đảo quen thuộc. Tú Anh thở dốc, hai tay bấu chặt lấy lưng hắn.

Ngay khi cả hai đang chìm đắm trong dục vọng, chuẩn bị tiến tới bước cuối cùng, thì từ phía bên kia tấm rèm, có tiếng ho khan của Đại Hùng vang lên, rồi tiếng trở mình sột soạt.

Cả Tử Kiều và Tú Anh giật bắn mình, vội vàng dừng lại mọi hành động, tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Họ nín thở lắng nghe. May mắn thay, sau tiếng trở mình đó, Đại Hùng lại im lặng, có lẽ gã chỉ vô tình ho khan trong lúc ngủ.

Nhưng sự cố đó cũng đủ làm cả hai tỉnh táo lại. Nguy hiểm quá gần. Tú Anh vội vàng chỉnh lại y phục, đặt lên môi Tử Kiều một nụ hôn nhanh rồi lặng lẽ vén rèm trở về chỗ của mình.

Tử Kiều nằm đó, tim vẫn còn đập mạnh, hạ bộ căng cứng đau tức vì dục vọng không được giải tỏa. Hắn vừa tiếc nuối, lại vừa cảm thấy may mắn vì đã không đi quá xa. Trò chơi với lửa này thực sự quá nguy hiểm.

Danh sách chương

Facebook

Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire