Mục Thần Ký - C4
Link Mega ở cuối trang hoặc nếu không thấy thì click vào nút đến chương tiếp theo. Chú ý phim dành cho già hơn mười tám tuổi. Không đủ tuổi xin đừng click vào link nhé!
"Cước pháp của què gia gia nhanh như vậy, có thể chạy lên cả bầu trời, vậy ai đã chém đứt chân của ông ấy? Quyền của Mã gia lợi hại như vậy, là ai đã chém đứt cánh tay phải của người? Còn có đao của Đồ gia gia, ai có thể vượt qua đao của Đồ gia gia mà chém đứt hông?"
Tần Mục nhìn thấy bản lĩnh thật sự của đồ tể, Mã gia và người què thì vừa khâm phục vừa khó hiểu. Hắn học xong cước pháp với người què thì cuối cùng cũng tiêu hóa hết sức mạnh trong Tứ Linh huyết, thể chất tuy có tăng cường chỉ là lần này làm hắn mệt gần chết, hận không thể lập tức đặt lưng xuống ngủ say như chết.
Nhưng mà, đây mới chỉ là bắt đầu chuỗi ngày gian khổ của hắn.
Hầu như mỗi ngày, những ông lão bà lão trong thôn đều bắt được thú dữ luyện thành Tứ Linh huyết bắt hắn uống hết. Sau đó là điên cuồng huấn luyện, mãi đến tận khi đùa cho hắn kiệt sức mới bỏ qua.
Ngoại trừ cước pháp của người què, quyền của Mã gia cụt tay, đao của đồ tể, hắn còn phải theo người câm học rèn sắt, theo người điếc học làm thơ, học vẽ, theo người mù học nghe tiếng gió đoán phương vị, bịt kín hai mắt đánh côn với người mù.
Lúc mệt mỏi đến không chịu nổi nữa thì lại bị trưởng thôn gọi đi, cùng hít thở thổ nạp, trưởng thôn nói pháp môn hô hấp thổ nạp truyền cho hắn là công pháp chuyên dùng để huấn luyện Bá thể, gọi là Bá thể Tam đan công, rất là lợi hại.
Tần Mục dù không phát hiện được cái gọi là Bá thể Tam đan huyền công này lợi hại đến đâu nhưng theo trưởng thôn hô hấp thổ nạp thì cảm giác mệt mỏi toàn thân biến mất rất nhanh, không lâu sau thần thái liền sáng láng, bởi vậy cũng cảm thấy môn công pháp này rất là thần kỳ.
"Trưởng thôn, hình như ngươi dạy nó là Đạo Dẫn công bình thường nhất đúng không?" Ánh mắt dược sự lấp lóe, đợi cho Tần Mục đi xa nơi này mới thấp giọng nói.
"Đúng thế, là Đạo Dẫn công."
Trưởng thôn không phủ nhận, nói: "Bốn đại linh thể đều có công pháp của riêng mình, Thanh Long linh thể tu luyện Thanh Long khí, Bạch Hổ linh thể tu luyện Bạch Hổ khí, Chu Tước linh thể tu luyện Chu Tước khí, Huyền Vũ linh thể thì tu luyện Huyền Vũ khí, thế nhưng trong cơ thể Mục nhi lại không hề có nguyên khí bốn loại thuộc tính này, vì thế không cách nào tu luyện được công pháp của bốn đại linh thể. Công pháp của chúng ta nó đều không luyện được. Cho nên ta chỉ có thể dạy cho nó công pháp đơn giản nhất, là Đạo Dẫn công mà người bình thường cũng có thể tu luyện được, chỉ có Đạo Dẫn công là không có thuộc tính."
Dược sư nghi ngờ nói: "Thế nhưng Đạo Dẫn công lại quá đơn giản, quá bình thường, tu luyện Đạo Dẫn công nhiều nhất cũng chỉ là võ giả, không có bao nhiêu thành tựu."
Sắc mặt trưởng thôn quái lạ: "Ta vốn cũng cho là thế, nhưng hiện tại ta lại phát hiện, có thể chúng ta đã coi thường Đạo Dẫn công bỏ đi này. Mục nhi theo ta tu luyện Đạo Dẫn công từ thuở nhỏ, đến giờ nguyên khí của nó đã vô cùng mạnh mẽ, chỉ là luồng nguyên khí này không có thuộc tính, không phát huy ra uy lực."
Biểu hiện của dược sư khẽ nhúc nhích: "Mạnh đến đâu?"
"Nếu nguyên khí của nó có được thuộc tính Thanh Long như dược sư ngươi thì công lực hiện tại của nó đã có năm thành Linh thai thần tàng của ngươi."
Dược sư sợ hết hồn, thất thanh nói: "Ta đã phá tan Thiên Nhân bích, đã mở ra Thiên Nhân thần tàng, những năm gần đây, các thần tàng như Linh Thai, Ngũ Diệu, Lục Hợp đã được ta khai phá đến mức tận cùng! Năm phần mười tu vi Linh Thai thần tàng của ta đã tương đương với trình độ đỉnh cao của võ giả rồi! Nó còn chưa mở ra Linh Thai thần tàng mà tu vi cũng đã đạt đến võ giả đỉnh cao, nếu mở được Linh Thai thần tàng, tu vi của nó chẳng phải là gấp mấy lần bốn đại linh thể mở ra Linh Thai thần tàng sao? Đây còn là Đạo Dẫn công hả?"
Trưởng thôn cũng vô cùng nghi hoặc nói: "Đạo Dẫn công có thể tùy ý thấy được này quả thật có chút huyền diệu, tuy rằng đơn giản nhưng căn cơ lại cực kỳ vững chắc, vững chắc đến khó có thể tưởng tượng. Mục nhi kỳ thực đã tu luyện được mười năm, thời gian mười năm cũng không ngắn, lúc mới đầu tiến cảnh của Đạo Dẫn công tuy chậm thế nhưng gần đây ta phát hiện được, tu vi của Mục nhi càng ngày càng tăng, đặc biệt là những ngày dùng Tứ Linh huyết gần đây, tiến cảnh nhanh đến đáng sợ! Nếu không phải Đạo Dẫn công khắp nơi đều có thì ta hầu như đã cho rằng đây là thần công ghê gớm nào đó... "
Sắc mặt hai người đều quái lạ.
Dược sư thở hắt ra một hơi, lắc đầu nói: "Tu vi sâu hơn cũng vô dụng, dù sao cũng là nguyên khí không có thuộc tính, không phát huy được bất kỳ uy lực gì. Ngươi cảm thấy, nó có thể tu luyện Đạo Dẫn công đến trình độ nào?"
Sắc mặt của trưởng thôn càng quái lạ: "Ta cũng không biết."
Dược sư gật đầu, hiểu ý ông.
Đạo Dẫn công là công pháp đơn giản nhất, thô sơ nhất, thường chỉ để đặt căn cơ cho trẻ nhỏ, khoảng sau mười tuổi, căn cốt trẻ con đã định hình, có thể chịu đựng được sự xung kích của linh huyết, sau khi biết rõ là loại linh thể nào thì đã không cần phải tu luyện Đạo Dẫn công nữa.
Sau khi phá tường thì đã có công pháp càng tốt hơn, hoàn toàn không cần thiết tốn công vào Đạo Dẫn công.
Mà người bình thường mặc dù vẫn tu luyện Đạo Dẫn công lại không thể nào mỗi ngày đều dùng linh huyết như Tần Mục.
Chỉ những gia tộc giàu có quyền quý mới có được tiền vốn này, nhưng những gia tộc như thế sẽ không lãng phí lượng lớn tài nguyên như vậy lên người những đệ tử có tư chất bình thường. Không có thế gia giàu có quyền quý nào sẽ như thôn dân của Tàn Lão thôn, vẫn bắt thú hiếm Tứ Linh đặc biệt bồi bổ cho người bình thường như Tần Mục.
Trưởng thôn cũng chưa từng nghe nói có người nào tu luyện Đạo Dẫn công đến cực hạn, thậm chí ngay cả tu luyện tới trình độ như Tần Mục hiện nay cũng chưa từng thấy.
Vì lẽ đó, tương lai Tần Mục có thể tu luyện đến trình độ nào, ông cũng không biết.
Khiến cho trưởng thôn và Dược sư khiếp sợ chính là, trong tu luyện sau này, tu vi của Tần Mục càng thêm thâm hậu, loại công pháp cấp thấp như Đạo Dẫn công này vậy mà lại hiện ra chỗ phi phàm trên người hắn, làm cho căn cơ của hắn vô cùng kiên cố vững chắc!
Một tháng sau, hắn đã có thể chịu được linh huyết gấp mấy lần lúc trước, mà nguyên khí của hắn cũng đậm đặc tựa như đã mở ra Linh Thai thần tàng, thậm chí hùng hồn hơn!
Chỉ là, nguyên khí của hắn tuy thâm hậu thế nhưng lại là nguyên khí không có bất kỳ thuộc tính nào, không thể phát huy được bất kỳ uy lực gì, bởi vậy không hiện ra được tu vi của hắn.
Tuy nhiên cũng có mặt tích cực, đó chính là năng lực chịu đòn của hắn vô cùng mạnh mẽ, hơn nữa tốc độ khôi phục cũng là cực nhanh, sau khi so đao cùng đồ tể liền lập tức luyện quyền cùng Mã gia, sau đó lại bịt mắt so côn với người mù, rồi học cước pháp với người què, lại đến chỗ thợ rèn cầm búa nặng trăm cân rèn sắt. Cường độ huấn luyện cao như vậy nhưng hắn chỉ cần thổ nạp một thoáng, tu luyện cái gọi là "Bá thể Tam đan công" là trong chốc lát thần thái liền sáng láng trở lại, nhanh nhẹn gấp trăm lần!
Hiệu quả của "Bá thể Tam đan công" khiến trưởng thôn cũng sợ hết hồn, bảo dược sư âm thầm kiểm tra thân thể của hắn, tránh cho hắn vì quá phấn khích mà để lại mầm họa cho thân thể.
Sau khi dược sư kiểm tra thì sắc mặt cổ quái nói: "Không phải kích thích, cũng không có mầm họa, mà nguyên khí của nó chính là mạnh như vậy, đã bắt đầu tăng lên tố chất thân thể của nó."
Trưởng thôn cũng bối rối, dù ông từng hô mây gọi gió, kiến thức rộng rãi cũng chưa từng thấy tình huống như Tần Mục, vậy mà tu luyện Đạo Dẫn công bình thường nhất đến loại trình độ như thế này, chuyện này đã vượt khỏi cái nhìn của mọi người đối với Đạo Dẫn công.
"Tần Mục, hôm nay học may quần áo với bà bà, không luyện quyền nữa."
Tư bà bà gọi Tần Mục, bà bà còng lưng này cầm theo rổ nhỏ, bên trong đựng kim chỉ, nhấc bàn chân nhỏ đi ra ngoài, Tần Mục vội vàng chạy theo, đỡ rổ trong tay Tư bà bà, buồn bực nói: "Bà bà, học may quần áo không phải là nên ở trong thôn sao? Chúng ta ra ngoài thôn làm gì?"
"Hôm nay ra ngoài thôn học may quần áo, quần áo chân chính."
Tư bà bà cười hắc hắc nói: "Những ngày gần đây, bọn lão Mã, người què dạy con rất nhiều bản lĩnh chân chính, bà bà cũng không thể keo kiệt, hôm nay cũng dạy cho con cách may một món đồ thật sự."
May một đồ vật thật sự? Không phải là may quần áo sao?
Tần Mục buồn bực, theo Tư bà bà ra khỏi thôn, dọc theo bờ sông xuống phía dưới, Tư bà bà mặc dù lưng còng nhưng bước đi lại rất nhanh, Tần Mục phải dùng tới cước pháp người què dạy hắn gắng sức chạy mới có thể theo kịp bà. Hai người đi ra mười mấy dặm đường, tới chân núi, phía trước có một đàn nai đang ăn cỏ nô đùa trong rừng, cách bọn họ khoảng chừng hai trăm bước.
Tư bà bà từ trên hàng rổ nhổ xuống một cái kim may, cong tay búng một cái, châm bạc bay vút qua, tiếp đó Tần Mục liền thấy một con nai cách hơn hai trăm bước ngã bịch xuống đất, những con nai khác kinh hãi, chạy tứ tán.
Tư bà bà nhấc bàn chân nhỏ tiến lên, Tần Mục cũng tới trước, chỉ thấy con nai kia tuy ngã trên mặt đất nhưng vẫn còn sống, chỉ là bị châm bạc của Tư bà bà xuyên qua mi tâm, không cục cựa.
"Mục nhi, nhìn cho kỹ, một châm này chính là cố định Thiên hồn của nó."
Từ bà bà để Tần Mục ghi nhớ vị trí của châm bạc nơi mi tâm, lại gỡ xuống một cây kim may trên hàng rổ, đâm vào xương cùng của con nai: "Một châm này, chính là cố định Địa hồn của nó."
Bà lại lấy xuống một cây kim may, đâm vào rốn con nai: "Một châm này, cố định Sinh hồn nó. Ba hồn bị cố định, còn có bảy phách, phách đầu tiên tên là Thi Cẩu (xác chó???), Thi Cẩu trên đỉnh đầu, cũng chính là Thiên Linh cái."
Bà lại lấy một cây châm bạc, đâm vào rốn con nai, nói: "Phách thứ hai tên là Phục Thỉ, nằm giáp mi tâm, chú ý, Phục Thỉ phách rất dễ nhầm lẫn với Thiên hồn, vị trí của hai châm này tuy giống nhau, nhưng một châm sâu, một châm cạn, không được nhầm lẫn."
"Phách thứ ba là Tước Âm ở cổ họng, con sờ sờ cổ họng của mình, thấy chỗ hõm xuống ở tam giác không, đó chính là chỗ ẩn thân của Tước Âm phách, một châm này liền cố định Tước Âm phách."
"Phách thứ tư là Thôn Tặc nằm nơi trái tim, nơi tập trung của tâm hồn là ở đây."
"Phách thứ năm là Phi Độc ở rốn, chú ý, không được nhầm lẫn giữa Sinh hồn và Phi Độc phách."
"Phách thứ sáu là Trừ Uế tại xương chậu, là nơi bài tiết chất thải."
"Phách thứ bảy là Xú Phế tại buồng phổi, là nơi trao đổi khí."
Tư bà bà, cố định ba hồn bảy phách của con nai này rồi nói: "Đây là bước quan trọng nhất trước lúc may quần áo, khóa lại ba hồn bảy phách. Mục nhi, nhìn rõ không? Nếu nhìn rõ thì chúng ta liền bắt đầu may quần áo."
Tần Mục không hiểu việc này có quan hệ gì với may quần áo, nhưng vẫn học thuộc những vị trí này nói: "Đã nhớ hết."
Tư bà bà lấy từ trong rổ ra một cái kéo, cắt môi con nai ra, cũng không lâu lắm đã lột da nai ra, nói cũng lạ, mặc dù da con nai kia bị lột ra nhưng lại không có chút máu nào tuôn chảy.
"Vừa này ta đã khóa lại hồn, khóa lại máu, tinh khí thần, hồn phách vào trong da nai, nai đã chết nhưng da nai còn sống. Tuy vậy muốn luyện thành quần áo thật sự thì còn cần một ít thủ pháp. Mục nhi nhìn kỹ nhé, ghi nhớ vị trí ngón tay ta điểm!"
Tư bà bà quăng da nai lên, da nai từ trên không trung rơi xuống, bàn chân nhỏ của bà lão lưng còng này nhanh chóng di động, lấy ngón tay làm châm, không ngừng điểm vào da nai.
Tần Mục chăm chú ghi nhớ, chỉ thấy khi da nai còn chưa rơi xuống đất thì Tư bà bà đã điểm được ba trăm mười sáu cái, mỗi một điểm đều có vị trí khác nhau, mỗi một điểm đều có nguyên khí xuyên vào da nai.
Đến khi da nai rơi xuống đất thì lại tựa như có một con nai còn sống đang đứng đó, lắc đầu quẫy đuôi, tuyệt đối không nhìn ra được đó chỉ là một miếng da!
Tần Mục ngẩn ngơ, Tư bà bà đột nhiên cười hì hì, mở da nai ra trùm lên người Tần Mục, quấn Tần Mục vào trong da nai, cười nói: "Đây mới là quần áo chúng ta phải may."
Tần Mục chỉ cảm thấy da nai càng lúc càng xiết lại, vậy mà tựa như sinh ra trên người mình, khóa chặt khiến hắn không nhịn được hai tay chống xuống đất.
Hắn thế mà cảm giác được chính mình đã biến thành một con nai, thậm chí còn cảm giác được mình có một cái đuôi ngắn!
Tư bà bà lấy từ trong rổ ra một cái gương sáng đặt trước mặt hắn, Tần Mục nhìn mình trong gương vậy mà thật sự đã biến thành một con nai!
Hắn muốn nói chuyện nhưng trong miệng chỉ phát ra tiếng nai kêu ô ô.
"Thiên Ma tạo hóa công! Pháp thuật tốt! Không nghĩ tới, ở Đại Khư thê lương hoang dã này còn có thể gặp được dư nghiệt của Thiên Ma đang dạy một ít thủ đoạn hại người cho một tên ma nhỏ!"
Mục Thần Ký - C5
Âm thanh này đột nhiên truyền đến, tràn trề trung khí, rõ ràng là từ xa truyền tới nhưng phảng phất như vang lên ngay bên tai bọn họ, chấn động đến mức lỗ tai Tần Mục đã biến thành nai ong ong lên.
Hắn theo tiếng nhìn lại thì thấy có mấy bóng người đứng trên vách núi cheo leo ở phía xa, đoạn đường từ chân núi đến vách núi khoảng chừng sáu, bảy dặm nên Tần Mục nhìn không rõ mặt lắm, nhưng âm thanh có thể truyền đi xa như vậy, lại rõ ràng như thế thì chắc chắn không phải là người bình thường.
Tư bà bà xách rổ lên, cười nói: "Thiên Ma? Thiên Ma gì? Lão thân chỉ là người bình thường sống cạnh bờ sông, con nai này cũng là con nai tầm thường được lão thân nuôi lớn..."
"Mục nhi, chạy!"
Tần Mục nghe được tiếng của Tư bà bà, trong lòng ngẩn ra, muốn nói chuyện nhưng không thành lời. Hắn không muốn đi, lo lắng Tư bà bà gặp phải nguy hiểm.
"Người bình thường cạnh bờ sông? Trung khí tràn đầy như thế, âm thanh có thể truyền đến tai chúng ta rõ ràng, bà lão bình thường chắc chắn làm không được."
Trên vách núi kia, một âm thanh già nua nhưng vang dội cười lạnh lùng: "Hơn nữa, Ly Giang Ngũ lão chúng ta tuyệt đối không nhìn lầm Thiên Ma tạo hóa công. Lột da làm quần áo, thiên biến vạn hóa, thủ pháp ác độc như vậy đều bị chúng ta tận mắt thấy, ngươi còn ngụy biện sao?"
Trên vách núi, một ông già khác trầm giọng nói: "Thiên Ma tạo hóa công biến người thành trâu bò, xẻ thịt bán ra thị trường, chuyện như vậy các ngươi đã làm không ít rồi chứ? Thậm chí rất nhiều tiền bối chính phái chúng ta đã bị những ma đầu như các ngươi biến thành dê bò, cả đời ăn cỏ cày ruộng! Thủ pháp của ngươi không gạt được chúng ta!"
Thêm một âm thanh mang theo thương xót của một ông lão: "Nai cũng là một sinh mạng, da và linh hồn của nó cứ thế bị ngươi luyện thành tà vật, không giết ngươi thì không biết còn bao nhiêu sinh mạng sẽ chôn vùi trong tay ngươi, không giết ngươi thì giết ai hả?"
Tư bà bà vuốt mi tâm của Tần Mục đang bị biến thành nai, rút ra một cây châm bạc, thấp giọng nói: "Mấy lão già bỏ đi này không làm gì được bà bà, nhưng nếu có con bên cạnh thì bà bà phải phân tâm chiếu cố con. Chạy mau, chạy về làng!"
Tần Mục không chần chừ nữa, lập tức xoay người chạy nhanh, hắn đã biến thành nai, vốn nghĩ đi lại không tiện nhưng lúc chạy đi mới biết mình nghĩ nhiều rồi, từ người biến thành nai hắn không những không khó chịu chút nào trái lại còn chạy rất nhanh, phảng phất mình sinh ra đã là nai.
"Con ma nhỏ còn muốn chạy trốn sao? Để ngươi chạy thoát há không phải gây họa muôn người? Ly Giang Ngũ tử, lần này mang bọn ngươi ra ngoài rèn luyện, con nai trước mặt kia là mục tiêu rèn luyện của các ngươi, giết hắn, mang đầu về đây!"
"Vâng!" Năm âm thanh lanh lảnh của nam và nữ hòa vào nhau, cùng đáp.
Trên vách núi kia có bóng người lấp lóe nhảy xuống, giẫm trên vách núi mà chạy, tốc độ nhanh hơn tuấn mã, dưới chân núi có một cái hồ sâu hình thành từ thác nước đổ xuống, năm người kia vậy mà đạp nước chạy qua, hai chân lướt trên mặt nước nhanh chóng lao tới con nai do Tần Mục biến thành đang chạy trốn.
Tư bà bà cảm thấy nặng nề trong lòng: "Linh thể! Trình độ Linh Thai thần tàng không yếu, tốc độ Mục nhi không bằng bọn chúng, chắc chắn sẽ bị đuổi kịp!"
Bà đang muốn ngăn cản thì bốn người trên vách núi kia lướt trên không trung lao đến, trong chốc lát liền vây bà lại, còn có một người vẫn ngạo nghễ đứng trên vách núi, không hề tới đây.
"Ly Giang Ngũ lão là những nhân vật nổi tiếng ở Nam Cương, đến Đại Khư làm gì?"
Tròng mắt Tư bà bà chuyển động, nhìn bốn ông lão đang vây chặt mình, cười khanh khách nói: "Đại Khư này vô cùng nguy hiểm, các ngươi không sợ chết ở đây sao?'"
Một ông lão râu đen trong năm người lạnh lùng nói: "Nghe nói bên trong Đại Khư ẩn giấu điềm gở, một ít yêu ma quỷ quái sống không nổi đều trốn ở đây, năm lão già chúng ta mang theo đệ tử đặc biệt tới để hàng yêu trừ ma."
"Ai là yêu, ai là ma, ai hàng ai, ai trừ ai, còn chưa chắc chắn đấy."
Tư bà bà một tay cắp rổ, một tay khác thì lấy từ trong rổ ra một cây kéo, dáng vẻ già nua, cười nói: "Lão thân đã lâu chưa hoạt động gân cốt, nhưng cũng may, bản lĩnh lúc trước chưa hoàn toàn phế bỏ. Năm lão quỷ các ngươi chẳng lẽ cũng muốn bị ta may thành quần áo sao?"
"Yêu nghiệt, trước mặt chúng ta cũng dám hung hăng? Cũng xứng hung hăng hả?"
Bốn lão già Ly Giang hét lớn, thân hình di động, bốn người đan xen qua lại, đánh về phía Tư bà bà.
Mà vào lúc này, Tần Mục đang chạy trối chết về Tàn Lão thôn thì nghe phía sau truyền đến tiếng sấm ầm ầm, trong tiếng sấm còn kèm theo tia chớp, ánh chớp trắng như tuyết soi sáng cả núi rừng, rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.
Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nơi Tư bà bà đứng sóng khí đang dâng trào, bùng phát, hất tung bãi cỏ, đá vụn cùng mấy tảng đá nặng trăm ngàn cân, gió giật đột nhiên nổi lên, gào thét lao ra ngoài, tốc độ cực nhanh!
"Không biết bà bà có chuyện gì hay không... "
Tần Mục cảm thấy nặng nề trong lòng, đột nhiên nghe tiếng đạp nước truyền đến, chỉ thấy hai nam nữ trẻ tuổi đang giẫm trên mặt hồ lao nhanh!
Chân đôi nam nữ kia đạp lên mặt hồ, vậy mà thân hình không chìm xuống nước, tốc độ lên xuống của hai chân thực sự quá nhanh, thậm chí còn nhanh hơn tốc độ chạy trối chết của hắn rất nhiều, nước hồ chưa kịp thấm vào chân thì hai người đã nhanh chóng lao đi!
"Hai người này đã đạt đến trình độ đạp nước mà đi như gia gia què nói, bây giờ mình còn chưa làm được, thực lực của bọn họ mạnh hơn mình!"
Đôi nam nữ kia đạp nước giữa hồ lao đi, rất nhanh vượt qua Tần Mục, từ mặt sông chạy về bờ sông, trông dáng vẻ thì muốn tới trước chặn hắn lại.
Tần Mục quay đầu lại, sau lưng hắn còn có một người đuổi theo, hai người khác thì lại lao nhanh ở hai bên dãy núi, thân hình của hai người thỉnh thoảng từ trong rừng cây nhảy lên, chân đạp vào ngọn cây vừa chạy vừa la hét. Chẳng qua là bọn họ không thể nào kéo dài, rất nhanh liền không thể không rơi xuống đất lấy hơi.
Dù vậy, bọn họ cũng nhanh chóng vượt qua Tần Mục, vọt tới trước hắn.
"Không thể để cho bọn họ chặn đứng! Mình phải về thôn trước bọn họ, nói cho mấy người gia gia què và Mã gia gia đi cứu bà bà!"
Tần Mục cắn răng, rời bờ sông, chạy xéo vào trong rừng.
Nếu tiếp tục chạy dọc theo bờ sông thì chắc chắn sẽ bị cản lại, tốc độ của hai người trong hồ quá nhanh, mà tốc độ của hai người đang chạy trong rừng lại hơi chậm hơn một chút, bởi vậy chạy vào rừng là đường tắt duy nhất.
"Con ma nhỏ, ngươi và ma đầu kia giết nai luyện thành tà vật, đừng nghĩ trốn được!"
Tần Mục vừa chạy vào rừng thì tốc độ của một trong hai thiếu niên chặn hắn trong rừng đột nhiên tăng lên, vượt qua một người khác, nhưng vẫn chậm một bước để cho con nai do Tần Mục biến thành vọt tới trước.
"Không cần gấp, hắn trốn không thoát đâu!"
Phía trước, vẻ mặt một nam một nữ kia hờ hững, cô gái cười khẽ một tiếng, tay áo tung bay, tốc độ đột nhiên tăng vọt, nhảy lên cây phóng như bay, đuổi theo con nai trong rừng. Thiếu niên khác thì không nhanh không chậm, chỉ huy ba người còn lại chạy theo hướng Tần Mục.
Tần Mục điên cuồng chạy trốn, thế nhưng không cách nào bỏ rơi năm người này, không chỉ không cắt đuôi được năm người mà trái lại còn bị bọn họ ép cho càng lúc càng cách xa Tàn Lão thôn, dần dần tiến sâu vào Đại Khư.
Hắn đã sống ở Tàn Lão thôn được mười bốn, mười lăm năm, rời khỏi thôn xa nhất cũng chỉ hơn mười dặm, mà bây giờ hắn đã đi quá xa, con đường xung quanh càng lúc càng xa lạ, càng lúc càng hoang vu, thậm chí ngay cả đường cũng không có.
Đột nhiên, Tần Mục nhìn thấy trong thung lũng phía trước có rất nhiều hoa đào, một đàn nai sinh sống trong rừng đào, hắn vội vàng xông tới, lẫn vào đàn nai.
Vù ---
Một làn gió thơm lướt qua, cô gái kia tay áo bay bay, rơi trên mặt đất, nhìn đàn nai phía trước, nhíu nhíu mày.
"Sư tỷ, con ma nhỏ kia đâu rồi?" Từng bóng người hạ xuống, một thiếu niên trông bằng tuổi Tần Mục hỏi.
Cô gái kia chép miệng, nói: "Hắn lẫn vào trong đàn nai."
"Giết sạch những con nai này!"
Mấy nam nữ thiếu niên này lao vào đàn nai, rút ra đao kiếm, lạnh lùng giết đàn nai, tốc độ của nai tuy nhanh nhưng không thể nhanh hơn những linh thể đã tu luyện lâu năm như bọn họ.
Năm nam nữ thiếu niên này đều là linh thể, hơn nữa đều đã trở thành võ giả, thực lực không yếu, mặc dù đàn nai chạy tứ tán nhưng cũng khó thoát khỏi sự đuổi giết của bọn họ, rất nhanh từng con nai bị bọn họ chém chết.
"Bọn ngươi không phải nói nai cũng có sinh mạng sao?"
Đột nhiên, trong đàn nai hỗn loạn truyền đến tiếng người: "Bà bà chỉ giết một con nai, mà các ngươi lại giết cả một đàn, tại sao các ngươi còn nói chúng ta là ma đạo?" (Đừng thắc mắc tại sao lúc ở chỗ Tư bà bà thì con nai do TM biến thành lại không nói được mà giờ lại lên tiếng, khi bảo TM chạy đi thì Tư bà bà đã rút một cây châm trên mi tâm con nai, chắc thời gian trôi qua nên hắn có thể nói.)
"Ở nơi đó!"
Ánh mắt cô gái kia sáng lên, tụ khí vào kiếm, Bạch Hổ khí tràn vào trong kiếm, kim khí bắn ra xung quanh, thanh kiếm kia bay khỏi tay, chém vào Tần Mục đang chạy trốn trong đàn nai!
Tần Mục chuyển hướng lao nhanh, thanh kiếm kia vậy mà cũng đột nhiên đổi hướng, tiếp tục đâm về phía hắn!
"Đây là võ công gì?"
Tần Mục ngơ ngác: "Lẽ nào là thần thông? Không giống lắm, Đồ gia gia nói tu luyện võ đạo tới cực hạn mới thành thần thông, võ đạo của cô gái này kém xa mấy người Đồ gia gia... "
Thanh kiếm kia từ sau đánh tới, con nai do Tần Mục biến thành hầu như phải dán sát mặt đất rồi đổi hướng mới có thể tránh thoát. Trong nháy mắt né tránh đó, hắn nhìn thoáng qua thì thấy chuôi kiếm kia có một sợi dây mảnh, một đầu sợi dây này buộc vào thanh kiếm, đầu còn lại thì nằm trong tay cô gái kia.
Sợi dây này mảnh như tơ, khó có thể phát hiện.
Mục Thần Ký - C6
"Lẽ nào nàng ta dùng sợi dây nhỏ điều khiển thanh kiếm? Nhưng sợi dây mảnh mai như vậy, nàng làm thế nào để thanh kiếm chuyển hướng?"
Tần Mục không kịp nghĩ ra bí ẩn trong đó, lập tức phóng như bay, chỉ nghe một tiếng quát, thanh kiếm kia sượt qua người hắn, đâm vào một cây đại thụ, ngập sâu vào thân cây.
Thanh kiếm kia phảng phất như vật sống, nảy trên thân cây hai cái, không thể rút ra khỏi thân cây, lập tức cô gái kia bồng bềnh tiến tới, bàn tay mảnh mai nắm chặt chuôi kiếm, rút bảo kiếm ra khỏi thân cây, buồn bực nói: "Bạch Hổ chân nguyên của ta còn chưa đủ mạnh, không thể điều khiển theo ý muốn... "
"Tình sư muội, muội có thể hóa chân nguyên thành sợi nhỏ, điều khiển kiếm giết địch, đã rất đáng gờm rồi."
Thanh niên đạp sóng đi cùng nàng lướt đến cạnh nàng, ôn nhu cười nói: "Chỗ còn thiếu của muội không phải là tu vi mà là hỏa hầu, lần này sư phụ mang chúng ta tới Đại Khư rèn luyện là để chúng ta bù đắp điểm yếu này. Trước kia chúng ta chỉ tự học tự luyện, ít được thực chiến, mà sự xuất hiện của con ma nhỏ này là cơ hội thực chiến của chúng ta, rất nhanh muội sẽ có thể nắm vững kỹ thuật dùng khí điều khiển kiếm."
Ba thiếu niên khác cũng đã đến gần, một người trong đó cười nói: "Con ma nhỏ này đã biến thành nai mà nai vốn nhanh nhẹn, vì thế mới có thể thoát khỏi kiếm của sư tỷ."
Tinh thần của vị Tình sư tỷ kia chấn động mạnh, tiếp tục điều khiển thanh kiếm đâm về hướng Tần Mục, cười duyên nói: "Khúc sư huynh, huynh trước tiên không cần ra tay, giữ lại con ma nhỏ này cho sư muội luyện kiếm một chút."
Khúc sư huynh chính là tên thanh niên trẻ tuổi đạp sóng đi cùng nàng, nghe vậy gật đầu cười nói: "Ba vị sư đệ, chúng ta cùng thưởng thức kiếm pháp của Tình sư muội thôi."
Tần Mục gắng hết sức né tránh ánh kiếm từ sau lưng bay tới, trong lòng khó hiểu: "Dùng khí ngự kiếm? Lẽ nào sợi tơ trong tay cô gái kia không phải là sợi tơ thật sự mà là nguyên khí của nàng? Nguyên khí lại có thể làm đến trình độ như thế này, điều khiển bảo kiếm? Mình có thể thoát được hay không?"
Hắn học tập đao pháp của đồ tể, nhưng đồ tể chỉ dạy hắn dùng hai tay khống chế đao, chưa từng dạy hắn dùng nguyên khí khống chế đao nên hắn không biết chút gì về phương diện này.
Thấy vị Tình sư tỷ kia dùng khí điểu khiển kiếm, Tần Mục cũng háo hức, nếu đã có thể dùng khí ngự kiếm thì có thể dùng nguyên khí điều động những vật khác hay không?
Chẳng qua là vị Tình sư tỷ kia đã lần thứ hai điều khiển kiếm đuổi giết, khiến hắn không kịp nghĩ kỹ. Hơn nữa, lúc này hắn đã bị Tư bà bà biến thành nai, tay chân bất tiện, nguyên khí trong cơ thể cũng rơi vào yên lặng, không hoạt bát như bình thường.
Xì ---
Ánh kiếm lấp lóe, từ phía sau kéo tới, xẹt trên lưng Tần Mục khiến hắn cảm thấy sau lưng mát lạnh, rồi nỗi đau đớn truyền tới, trong lòng biết mình đã bị kiếm của vị Tình sư tỷ kia làm bị thương.
"Thôi xong, nai tuy nhanh nhưng lại không linh hoạt bằng thân thể của chính mình, mình bị bà bà biến thành nai, lại bị thương, e là chạy trời không khỏi nắng rồi... "
Hắn vừa mới nghĩ tới đây thì đột nhiên cảm thấy miệng nứt ra.
Đây cũng không phải là miệng thật của hắn nứt ra mà là da nai nơi miệng rơi ra!
Tần Mục lập tức nhớ lại thời điểm Tư bà bà bảo mình chạy mau thì đã lặng lẽ gỡ một cây châm ra khỏi mi tâm của "hắn", cây châm này chính là cây châm cố định Thiên hồn!
Rất nhanh đầu của hắn chui ra khỏi da nai.
Phía sau, kiếm khí phá vỡ hư không, mang theo tiếng xì xì, chém về phía hắn. Tần Mục cố hết sức xông tới trước, cả người lao ra khỏi da nai, lăn lông lốc, té ngã ra ngoài hơn mười trượng, sau đó lập tức nhún người nhảy lên, nhanh chân lao đi.
Ở phía sau hắn, da nai bị vị Tình sư tỷ kia dùng khí ngự kiếm chém nát, kiếm bay như hoa rơi, qua lại như điện, rõ ràng trên đường đuổi giết Tần Mục thì kiếm pháp của cô gái này cũng tiến bộ rất nhanh!
Mặc dù Tần Mục đã thoát khỏi da nai nhưng vẫn bị chậm lại một nhịp, một thiếu niên đạp lá trong rừng cây lao tới, từ trên trời phóng xuống trước người hắn, ngăn cản đường đi.
Hai người cách nhau chỉ hai, ba trượng, khoảng cách hai, ba trượng chớp mắt là tới, sau một khắc hai người đối mặt nhau!
Tần Mục không kịp đổi hướng, trong đầu không còn ý niệm nào khác, thân thể không tự chủ được sử dụng cước pháp mà người què dạy cho, đầu dưới chân trên, chân như lốc xoáy quét ra!
"Thanh Long tí!" (cánh tay rồng)
Thiếu niên kia lớn hơn Tần Mục vài tuổi, lộ ra nụ cười châm chọc, đưa hai tay ngăn cản, hai cánh tay tỏa ra từng luồng ánh sáng màu xanh mờ mịt, vuốt rồng đầy vảy hiện ra da tay, ngay sau đó chân của Tần Mục đập vào cánh tay của hắn, hai tiếng leng keng như tiếng sắt thép va chạm truyền đến, nụ cười trên mặt thiếu niên kia còn chưa biến mất thì đã rên lên một tiếng, đứng không vững, bị quét trúng không thể không lùi lại.
Hai tay áo rào rào vỡ tan, mảnh vụn bay tứ tung như những con bướm giấy, chỉ thấy trên hai cánh tay hắn có hình xăm vuốt rồng quấn quanh.
Có điều, cứng rắn đón đỡ hai chân Tần Mục khiến hai cánh tay của hắn trong nháy mắt sưng tấy lên.
"Hai chân của ngươi lót thỏi sắt hả?"
Thiếu niên kia đau đến mức hai tay run rẩy, vừa giận vừa sợ, ánh mắt lại rơi vào hai chân của Tần Mục: "Giày cũng bằng sắt sao?"
Hai tay Tần Mục đẩy một cái, hai chân rơi xuống đất, chạy như điên.
Nhưng lời nói của thiếu niên kia đã nhắc nhở hắn, hai chân của hắn quả thật lót hai thỏi sắt. Lúc người què dạy cước pháp đã yêu cầu hắn phải cột thỏi sắt vào hai chân, đi, đứng, nằm, ngồi gì cũng không được cởi ra mà phải mang theo.
Mấy ngày nay, người què thấy thân thể hắn càng ngày càng rắn chắc, sức lực cũng càng ngày càng mạnh nên thỏi sắt buộc vào đùi hắn cũng càng ngày càng nặng. Không chỉ có thế, người què còn bảo thợ rèn câm rèn cho Tần Mục một đôi giày sắt, tăng thêm trọng lượng.
Đế đôi giày bằng sắt, nặng đến mười cân, mỗi chân đeo thỏi sắt nặng hai mươi cân, hai chân Tần Mục tổng cộng cột vật nặng năm mươi cân!
Người què yêu cầu hắn phải luyện đến mức không còn cảm giác được trọng lượng của thỏi sắt và giày sắt mới có thể cởi ra, mấy ngày nay Tần Mục đã quen với thỏi sắt và giày sắt, lúc này lại chạy vội nên cũng quên bẵng chuyện mình mang theo vật nặng.
Chỉ là nếu dừng lại cởi giày, cởi thỏi sắt thì sẽ bị đuổi kịp, hắn tuyệt đối không thể dừng lại.
"Đạp phá Tu Di sơn!"
Đang lúc chạy trốn, đột nhiên Tần Mục đạp chân phải, sử dụng chiêu Đạp phá Tu Di sơn, cái đế nặng nề của giày sắt mang trên chân bị giẫm đến mức tựa như bùn đất bắn tung tóe, giày sắt chia năm xẻ bảy, mảnh vụn văng tứ tung.
Cùng lúc đó, bắp thịt nơi cẳng chân căng ra, thớ thịt cuồn cuộn giãn nở, phá tan từng thỏi sắt, mảnh vụn tựa như những mũi tên nhọn rào rào găm vào cây cối chung quanh.
Chân còn lại của Tần Mục bước tới trước, hạ xuống, tương tự đạp rách giày sắt, chấn vỡ thỏi sắt.
Phù ---
Thân thể của hắn đột nhiên nhẹ đi, cất bước một cái đã lao vút qua ngọn cây, làm hắn sợ hết hồn.
Mà ở phía dưới, ánh kiếm lấp lóe đâm lên trên, đập vào mắt là mấy chục mũi kiếm sắc bén!
Thủ đoạn dùng khí ngự kiếm của vị Tình sư tỷ kia càng lúc càng lợi hại, không phải nàng điều khiển được mấy chục thanh kiếm mà là một thanh kiếm bung ra mấy chục hoa kiếm!
Tần Mục đột nhiên nhớ lại lời của người què: "Không cần suy nghĩ vị trí chân con đạp xuống có thể chịu được trọng lượng của con hay không, chỉ cần con chạy đủ nhanh thì nước cũng là đất bằng, cỏ cũng là đất bằng, không khí cũng là đất bằng, đâu đâu cũng là một con đường bằng phẳng!"
Hắn nhón mũi chân, cất bước lao nhanh, sau lưng ánh kiếm ngập trời, phá nát tàng cây đại thụ hắn đứng lúc nãy!
Hai thiếu niên nhún người nhảy tới, vọt lên ngọn cây, ngơ ngác nhìn Tần Mục giẫm vào từng ngọn đại thụ, lướt đi như cuồng phong gào thét, bước chân kia nhanh đến nỗi làm người ta trợn tròn mắt!
"Tên khốn này, tuổi nhỏ hơn chúng ta mà sao tốc độ lại nhanh như vậy? Tu vi của hắn thật giống... thật giống như mạnh hơn chúng ta một chút... "
Hai tên thiếu niên vừa nghĩ tới đây đã thấy Khúc sư huynh như một làn khói vù vù phóng lên đuổi theo Tần Mục, tốc độ còn nhanh hơn Tần Mục.
"Khúc sư huynh không hổ là võ giả Linh thai đỉnh phong, thực lực mạnh hơn chúng ta quá nhiều."
Hai người than thở: "Khúc sư huynh tự mình ra tay, thằng ma nhóc này chạy trời không khỏi nắng rồi."
Nhưng vào lúc này, giữa rừng núi đột nhiên bay lên một bóng mờ to lớn, một bàn tay đầy lông lá to như chiếc chiếu hướng về Khúc sư huynh đập tới, bàn tay kia quất trúng Khúc sư huynh đang bay nhanh giữa không trung.
Khúc sư huynh bị quất trúng quay như chong chóng bay về phía sau, rơi ầm ầm trên đất, lăn lông lốc không biết bao nhiêu vòng mới ngừng lại được, vừa ngồi dậy liền phun ra một ngụm máu tươi, lạnh lùng nói: "Không được qua đó! Chỗ đó là lãnh địa của Ma viên, có một con Ma viên đang giữ!"
Bốn người khác vội vàng dừng bước, chỉ thấy bóng mờ trong rừng núi kia là một con tinh tinh màu đen lớn đến đáng sợ, hai mắt đỏ ngầu, chợt nhe răng nanh ra, nện hai tay vào ngực mình, hướng về bọn họ phát ra âm thanh như trống trận nổ vang: "Nhóc tỳ! Chết!"
Mà Tần Mục đang lao nhanh ở phía trước cũng vừa vặn bị con Ma viên này tát xuống, rơi bên cạnh bàn chân to lớn của nó, không nhúc nhích, không biết sống hay chết.
Tình sư tỷ thấp giọng nói: "Ngay cả Khúc sư huynh cũng bị con Ma viên tát một cái làm cho bị thương nặng, tên ma nhỏ kia cũng bị Ma viên tát một cái, chắc là tiêu đời rồi?"
Lời của nàng còn chưa dứt thì đã thấy Tần Mục đang nằm nhoài bên cạnh Ma viên lặng lẽ nghiêng đầu, mở mắt ra lén lút quan sát Ma viên, Tình sư tỷ sợ hết hồn: "Tên khốn này không chết?"
Con Ma viên đen như mực kia gào thét vài tiếng, thấy mọi người không dám tiến lên thì lúc này mới coi như thôi, cúi đầu nhìn Tần Mục một cái, duỗi hai ngón tay lật Tần Mục lại: "Nhóc tỳ, chết!"
Chỉ thấy hai mắt Tần Mục trợn tròn, thất khiếu chảy máu, lưỡi thè ra ngoài, hiển nhiên chết đến mức không thể chết thêm!
Ma viên hừ hừ hai tiêng, ném "thi thể" Tần Mục qua một bên, đặt mông ngồi xuống, nhổ một cây lên rồi nhàn nhã nhai lá.
"Ma viên hung hãn như thế vậy mà lại ăn chay." Thất khiếu của Tần Mục vẫn đang chảy máu, hai mắt trợn tròn, lặng lẽ dịch chuyển bả vai ra ngoài.
Ma viên đột nhiên quay đầu lại, "thi thể" của Tần Mục không nhúc nhích, Ma viên nhìn chòng chọc vào hắn, "thi thể" của Tần Mục vẫn không nhúc nhích.
Ma viên thò ngón tay chọc chọc vào "thi thể", phát hiện "thi thể" lạnh lẽo đã trở nên cứng rắn, rất là thỏa mãn: "Nhóc tỳ, chết." Rồi không thèm để ý nữa, xoay đầu lại chăm chú ăn lá cây.
Xa xa, Tình sư tỷ không nhịn được nói: "Tên to xác, thi thể nhóc tỳ trở nên cứng rắn nhanh như vậy, ngươi không cảm thấy lạ sao?"
Ma viên kia tựa hồ nghe hiểu được lời nàng, vỗ vỗ ót mình, lập tức xoay người lại, đã thấy "thi thể" nhóc tỳ kia đứng thẳng lên, vắt chân lên cổ mà chạy.

Aucun commentaire:
Enregistrer un commentaire