vendredi 9 janvier 2026

Quay cận cảnh rõ nét, đồng dâm chịu được mấy phút đây?

 Mục Thần Ký - C10

Link Mega ở cuối trang hoặc nếu không thấy thì click vào nút đến chương tiếp theo. Chú ý phim dành cho già hơn mười tám tuổi. Không đủ tuổi xin đừng click vào link nhé!


Mồ hôi lạnh cuồn cuộn trên trán Khúc sư huynh, âm thanh của hắn khàn khàn nói: "Chẳng trách những bảo vật này vẫn đều ở nơi này mà không có ai lấy đi, Tình sư muội, những bảo vật này đã thông linh, không phải là chủ nhân của chúng nó, ngược lại sẽ bị chúng nó hại!" Tình sư tỷ sởn cả tóc gáy, liên tục gật đầu. Tần Mục lạnh lùng nói: "Những bảo vật này vẫn đều ở nơi này, vẫn không có người dám lấy đi, mặc dù là dị thú cũng không dám lấy đi, khẳng định có nguy hiểm. Ngươi biết rõ điều đó mà còn để cho sư đệ của mình đi vào nguy hiểm, tâm địa của ngươi thật ác độc, ngươi mới thật sự là ma!" "Ma đầu lại mê hoặc lòng người!" Vẻ mặt Khúc sư huynh bi ai gần chết, lắc đầu nói: "Ngươi làm sao biết tình cảm của sư huynh đệ chúng ta? Con ma nhỏ chính là con ma nhỏ, ngươi dùng tâm địa ma quỷ để suy đoán tâm địa của ta, tự nhiên cảm thấy tâm địa của ta cũng là tâm địa ma quỷ. Hiện tại ta không tính toán với ngươi, đợi đến bình minh liền tiễn ngươi lên đường." Tần Mục cau mày, tên Khúc sư huynh này nham hiểm ác độc, lòng dạ độc ác, ngay cả sư đệ mình mà cũng có thể lợi dụng, hắn nhất định sẽ không để cho chính mình sống sót rời đi. Thế nhưng thực lực người này lại rất mạnh, bản thân mình vạn lần không phải là đối thủ của hắn, huống chi bên cạnh còn có một Tình sư tỷ cũng cực kỳ lợi hại! Nhưng vào lúc này, đột nhiên mặt đất chấn động, làm cho khu di tích này cũng kịch liệt lay động theo, từng tiếng gầm gừ của dị thú truyền đến, dị thú bên trong di tích run lập cập, không ngừng lui về phía sau, vô cùng căng thẳng nhìn chằm chằm cánh cổng di tích, thần thái rất là sợ hãi. "Những dị thú này đang sợ cái gì?" Tần Mục mới vừa nghĩ tới đây, đột nhiên bóng tối đen kịt vậy mà giống như thuỷ triều từ cánh cổng to lớn kia tràn vào đây! Tần Mục giật mình, thấy được cánh cổng kia phảng phất có một tầng bình phong vô hình, ngăn cản bóng tối, mà bóng tối thì lại điên cuồng xung kích bình phong kia, nỗ lực phá tan sự ngăn chặn của bình phong! Bình phong trên cánh cổng bị bóng tối đụng tới vặn vẹo, biến hình, nhưng vẫn chưa vỡ, mà bóng tối vì sự vặn vẹo biến hình của bình phong cũng vặn vẹo theo, khi thì như từng cái móng vuốt sắc bén, khi thì như sương mù bị gió kéo đến thẳng tắp, khi thì như vô số cây gai nhọn, thiên biến vạn hóa. Đột nhiên bóng tối không tiếp tục xung kích nữa, bình phong vô hình trên cánh cổng cũng yên tĩnh lại, sau một lát bình phong từ từ lõm vào (nguyên văn là lồi lên), không ngừng bị ép kéo dài về phía sau. Bóng tối kéo căng bình phong trên cánh cổng thành hình dạng một khuôn mặt, một khuôn mặt to lớn, đỉnh trán thẳng tới bầu trời phía trên hẻm núi, cái cằm thì chạm vào mặt đất. Tất cả dị thú bên trong di tích đều nằm sấp xuống, một cử động cũng không dám, càng không dám ngẩng đầu nhìn khuôn mặt kia. Khuôn mặt kia có ba con ngươi đen tuyền, Tần Mục lạnh cả người khi nhìn thấy ba con ngươi này, linh hồn tựa như cũng bị bóng tối hút đi! Khuôn mặt kia đột nhiên mở miệng, âm thanh trầm thấp mà vang vọng, nói ngôn ngữ không ai hiểu được. "Kỳ khả đa, tát ma da, bàn nhược bàn nhược tát ma da, kỳ khả đa bàn nhược tát ma da... " Âm thanh kia vang vọng, phảng phất như vô số âm thanh hỗn tạp cùng nhau, tràn ngập sức mạnh kỳ lạ, làm cho đất đá bên trong di tích không ngừng chấn động, cung điện cũng bị chấn động đến mức vách tường rạn vỡ, trụ đá sụp đổ, vết nứt vết rách càng lúc càng lớn. Thậm chí ngay cả cánh cổng kia cũng đang chấn động, đá vụn rơi xuống rào rào, hiển nhiên là chống đỡ không được bao lâu. Nhưng vào lúc này, đột nhiên có ánh sáng rực rỡ từ trong quảng trường truyền đến, ánh sáng từ viên minh châu trong tay bộ xương khô thủ lĩnh kia toả ra, càng lúc càng sáng rực. Tần Mục vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy viên minh châu kia vậy mà bay lên, ánh sáng chói lọi như ráng lành, hiện ra màu sắc sặc sỡ mà kết dính. Ánh sáng sền sệt bao phủ hơn hai trăm bộ xương khô trên quảng trường kia, từng bộ xương khô tắm trong ánh sáng như đột nhiên sống lại. Tần Mục hoàn toàn ngớ ngẩn, hắn nhìn thấy, dưới ánh sáng xương khô không còn là xương khô nữa mà là từng cô gái xinh đẹp! Thiếu nữ môi đỏ má hồng, tiên y thắng hỏa*! *quần áo đỏ tươi. Những cô gái ngồi trong quảng trường kia, cầm đầu cũng là một cô gái, một tay nâng viên minh châu đang từ từ bay lên kia. Từ miệng những cô gái này vang lên ngôn ngữ kỳ lạ, cũng khó hiểu như thế. "Y phách hưu phách tát nan quân hà hề, quan minh đoan tĩnh vô tư giang do. . ." Âm thanh trong bóng tối kia dần dần trở nên vang dội lớn lao, chấn động hẻm núi, bóng tối từ bốn phương tám hướng xâm lấn vào di tích, mà âm thanh của những thiếu nữ kia cũng càng lúc càng lanh lảnh vang dội, ánh sáng tỏa ra từ minh châu cũng bắn ra phía ngoài từng làn từng làn một, như từng làn khói soi sáng khiến cho bóng đêm không ngừng tiêu tán! Hai loại âm thanh này như là âm thanh của Thần và Ma, không ngừng tranh đấu, khi thì ngươi vượt trên ta khi thì ta vượt trên ngươi, mà bóng tối và ánh sáng cũng đang không ngừng va chạm với nhau! Đây là một trận chém giết, quyết đấu làm người ta không thể tưởng tượng nổi, chấn động tâm linh của Tần Mục, hắn tuy rằng sinh sống ở Đại Khư, nhưng vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy tình hình kỳ lạ như trước mắt. "Âm thanh này. . . " Tần Mục choáng váng, âm thanh của các thiếu nữ có chút tương tự như âm thanh thần thánh mà hắn nghe được khi xung kích Linh Thai bích, ý vị cũng tương tự, trong mơ mơ hồ hồ hắn cảm thấy tuy rằng từ ngữ của hai âm thanh không giống nhau, nhưng ý cảnh lại tựa hồ tương đồng. Hắn thử dùng nguyên khí xung kích Linh Thai bích thì trong mông lung chợt nghe được tựa như có một thanh âm từ ngoài chín tầng trời truyền đến, thần thánh, trang nghiêm, mỗi khi âm thanh này vang lên, nguyên khí của hắn liền không tự chủ được mà lui bước, không cách nào phá vỡ Linh Thai bích. Hai loại âm thanh còn đang tranh đấu kịch liệt, hai bên đều có tiến có lui, hai bên đều có thắng có bại, nhưng không bên nào có thể hoàn toàn đè ép đối phương. Âm thanh trong bóng tối kia mang theo ma tính rất mạnh, rất đáng sợ, mà âm thanh của các thiếu nữ lại mang theo thần tính, trong trẻo dễ nghe, rất cứng cỏi, thần thánh, luôn có thể tại thời điểm âm thanh ma tính đạt được ưu thế áp đảo thì xuất hiện sức mạnh mới, phá giải ma âm của đối phương. Ngược lại, âm thanh ma tính cũng luôn có thể tại lúc ưu thế của chính mình mất hết, rơi xuống mức thấp nhất thì đột nhiên bắn ra, dường như ngân hà chảy ngược, như hồng thủy bùng phát, khí thế bàng bạc, tràn trề sảng khoái. Hai loại âm thanh này đều có chỗ xảo diệu, chỗ phi phàm riêng. Tần Mục nghe đến mê mẩn, đột nhiên giật mình, không khỏi kích động: "Ma âm và thần âm thảo phạt lẫn nhau, thần âm này tương tự thần âm ngăn cản phá bích, như vậy mình có nên dùng ma âm để phá giải thần âm ngăn cản mình phá bích hay không đây?" Hắn hưng phấn hẳn lên, đây tuyệt đối là một biện pháp hay! Chỉ cần học được loại ma âm này thì hắn liền có thể ngâm tụng ngay lúc thần âm vang lên khi phá bích, chống lại thần âm ngoài chín tầng trời, để nguyên khí của mình phá tan Linh Thai bích! Chỉ cần phá bích thành công thì dựa vào "Bá thể" và "Bá thể Tam Đan công" của bản thân liền không cần phải sợ Khúc sư huynh và Tình sư tỷ này rồi! Nghĩ tới đây, hắn đột nhiên ngây người, giống như bị một chậu nước lạnh dội thấu tim. Âm thanh ngoài chín tầng trời là âm thanh của Thần, hắn dùng Ma âm đi phá Thần âm, vậy không phải nói hắn là ma bị thần phong ấn sao? Lẽ nào bọn Khúc sư huynh Tình sư tỷ nói không sai, bản thân mình chính là một con ma nhỏ? "Không, không!" Tần Mục lắc lắc đầu, nếu như nói chính mình là ma thì cũng chính là nói những "Bá thể" khác đều là ma cả sao? Thế thì vì sao còn gọi là "Bá thể"? Gọi Ma thể chẳng phải càng đúng hơn? "Kệ nó là Ma thể hay Bá thể, trước tiên phá bích cái đã!" Hắn nghĩ là làm, trước tiên từng chút từng chút một âm thầm ghi nhớ, đọc thầm ngôn ngữ, giọng nói của Ma âm trong bóng tối kia, sự thay đổi của ý cảnh, âm tiết âm sắc, khắc ghi vào lòng tất cả cung bậc cao thấp nhấp nhô, trầm bồng du dương của Ma âm. Mãi đến tận lúc xác nhận không có bất kỳ sai lầm nào nữa thì Tần Mục mới khống chế "Bá thể Tam đan công", điều động nguyên khí, vừa đọc thầm ma âm, vừa khống chế nguyên khí phóng về Linh Thai bích nơi mi tâm!

Mục Thần Ký - C11

Nếu Tư bà bà hoặc trưởng thôn ở đây, nhất định sẽ mắng hắn hồ đồ, đùa giỡn với tính mạng. Nói cho cùng thì Thần âm xuất hiện khi phá bích cũng không hoàn toàn giống với Thần âm của các thiếu nữ bên trong di tích phát ra, dùng Ma âm đối kháng Thần âm của các thiếu nữ để đối đầu với Thần âm xuất hiện khi phá bích, thuốc không đúng bệnh chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng là nếu như Thần âm và Ma âm xuất hiện biến hóa kỳ lạ khác vậy thì không đơn giản chỉ là mất mạng mà thậm chí nói không chừng còn hồn phi phách tán! Thế nhưng, Tần Mục không được ai chỉ bảo cho điều đó, cũng không rõ ràng nguy hiểm trong này nên sau khi học được Ma âm thì lập tức bắt tay thí nghiệm. Khi nguyên khí của hắn đi tới mi tâm thì Thần âm tựa như truyền đến từ ngoài cửu thiên (chín tầng trời) kia lại đúng hẹn vang lên lần nữa, nguyên khí gặp phải Thần âm thì tự động lui bước, Tần Mục đọc thầm Ma âm, lập tức Thần âm kia giằng co cùng Ma Âm, xông vào nhau, tranh đấu. Tần Mục nhân cơ hội này khống chế nguyên khí nhằm về Linh Thai bích, tuy vậy thỉnh thoảng Thần âm vẫn phá tan Ma âm của hắn, ép nguyên khí của hắn lui về sau. Hắn thất bại liên tù tì, nhưng không tức giận chút nào, không ngừng phát động nguyên khí xung kích, sau mấy trăm lần thất bại, cuối cùng thì nguyên khí của hắn cũng xung kích được đến Linh Thai bích. Nhưng mà, Linh Thai bích vẫn còn tồn tại, vẫn chưa phá tan. "Mình bị Thần âm quấy rầy nên không thể tập trung tất cả nguyên khí để toàn lực xung kích, vì lẽ đó không cách nào phá bích." Tần Mục thoáng tổng kết sai lầm của bản thân rồi nhanh chóng tiến hành xung kích lần nữa. Lại trải qua nhiều thất bại liên tiếp, cuối cùng lần thứ hai, hắn đưa được nguyên khí của mình đến Linh Thai bích. Lần này cũng tương tự, không thể phá bích. Không lâu sau, hắn xung kích lần thứ ba, sau đó là lần thứ bốn, lần thứ năm. . . Thời gian theo dược sư học tập chế thuốc, hắn đã nuôi dưỡng được kiên trì rất tốt. Chế thuốc đòi hỏi rất nhiều kiên trì, trí tuệ, nhãn lực (khả năng nhận biết) và kỹ xảo, trong đó quan trọng nhất là kiên trì, không có kiên trì thì tuyệt đối không luyện thuốc thành công. Sau khi thất bại không biết bao nhiêu lần thì cuối cùng, Tần Mục đột nhiên nghe được tiếng răng rắc nho nhỏ vang lên từ mi tâm của mình. Tiếng vang nhỏ này tựa như tiếng tiên nhạc đặc biệt êm tai, mặc dù định lực của Tần Mục rất mạnh, nhưng vẫn không kìm chế được sự kích động trong lòng. Trên Linh Thai bích có thêm một vết nứt, vết nứt hình tia chớp. Linh Thai bích là bức tường vô hình, bức tường không nhìn thấy được, chỉ có thể cảm nhận được, mà lúc vết nứt xuất hiện thì Tần Mục tựa như cảm giác được có một vệt sáng bắn ra xuyên thấu mi tâm mình, tựa như ký hiệu của tia chớp. Cảm giác này thật kỳ diệu. Tại thời điểm ngươi nhắm mắt lại, nhìn thấy trước mắt chính là một vùng tăm tối, không có bất kỳ ánh sáng, ngươi không nhìn thấy mi tâm, không nhìn thấy Linh Thai thần tàng, cũng không nhìn thấy Linh Thai bích. Mà khi Linh Thai bích bị nguyên khí phá ra một vết nứt, ngươi liền có thể nhìn thấy một vệt sáng hình tia chớp từ trong bóng tối bắn xuyên ra ngoài. Lúc này, ngươi liền có thể nhìn thấy Linh Thai bích. Tần Mục không chỉ nhìn thấy Linh Thai bích, mà còn thông qua vết nứt hình tia chớp trên Linh Thai bích kia nhìn thấy Linh Thai thần tàng bên trong. Bên trong Linh Thai thần tàng ánh sáng dày đặc, ánh vàng rực rỡ, còn có nguyên khí nồng đậm, dồi dào đang tràn ra từ trong vết nứt hình tia chớp, không ngừng dung hợp với nguyên khí của hắn. Nguyên khí trong thần tàng vừa tinh khiết hơn, vừa mạnh mẽ hơn, tuy vậy loại nguyên khí này cũng tương tự nguyên khí bản thân hắn được, đều không có bất kỳ thuộc tính nào. Tần Mục tin chắc, nguyên khí chính mình tu luyện được chính là nguyên khí của riêng Bá thể, Bá thể khí, bởi vậy đối với chuyện này cũng không để ý chút nào. Trong Linh Thai thần tàng không chỉ có nguyên khí, còn có càng nhiều đồ vật kỳ diệu ẩn bên trong, có điều hắn chỉ mở ra được một vết nứt hình tia chớp, chưa hoàn toàn phá bích, không cách nào nhìn thấy còn có cái gì ở bên trong. Vết rách hình tia chớp kia đang chầm chậm khép lại, trong lòng Tần Mục hơi trầm xuống, tất nhiên Linh Thai bích cũng không đơn giản như tưởng tượng của hắn, Linh Thai bích hữu hình vô chất, tựa như huyết thanh sền sệt, bị phá vỡ một cái lỗ cũng có thể khép lại. Trừ phi có thể thừa thế xông lên, hoàn toàn phá vỡ Linh Thai bích, lúc này mới có thể mở ra Linh Thai thần tàng! "Tu vi nguyên khí của mình còn chưa đủ mạnh, tuy chọc thủng một vết nứt nhưng chỉ có thể làm cho nguyên khí của mình nhanh chóng tăng lên! Nghĩ đến không bao lâu nữa, nguyên khí của mình liền có thể phá tan Linh Thai bích!" Tinh thần Tần Mục phấn chấn, đột nhiên bên tai truyền đến tiếng gà gáy ò ó o, trong lòng khẽ nhúc nhích, vội vã mở mắt. Trong số dị thú tiến vào bên trong di tích tránh né có mấy con gà trống không có lông cổ (gà nòi???), vô cùng cao to, chiều cao hơn một người, cặp cánh xinh đẹp, chỉ là trên cổ không có cọng lông nào, tiếng gáy lúc nãy là của mấy con gà này. "Trời sắp sáng." Trong lòng Tần Mục khẽ nhúc nhích, phía Đông bầu trời đã xuất hiện tia sáng mông lung, cho thấy không lâu nữa ánh mặt trời sẽ lại bay lên, hiện giờ hắn đã không kịp hoàn toàn phá tan Linh Thai bích. Cũng may hắn đã hiểu được làm thế nào để phá bích, chỉ cần có thể thoát khỏi Khúc sư huynh và Tình sư tỷ, chạy khỏi nơi đây, hắn có nhiều thời gian đột phá. Tuy rằng không thể phá bích hoàn toàn, chỉ phá ra một vết nứt nhưng tu vi tăng lên cũng không ít, hắn đủ tự tin thoát khỏi hai người này! "Trời sắp sáng." Khúc sư huynh ý tứ sâu sa nói. Tình sư tỷ lạnh như băng nói: "Ba vị sư đệ vì trừ ma mà chết, nếu để thằng ma nhỏ này chạy thoát, chẳng phải sẽ phụ linh hồn của bọn họ ở trên trời hay sao?" Tần Mục mắt điếc tai ngơ, đứng dậy, làm vài động tác giãn gân giãn cốt. Những thiếu nữ trong quảng trường kia vẫn chống đỡ được bóng tối, ngươi tới ta đi, giằng co không kết quả, bóng tối và ánh sáng chém giết khốc liệt. Không lâu sau lại có tiếng gà gáy, bóng tối kia trở nên nôn nóng, âm thanh chợt cực kỳ vang dội và nặng nề, mà Thần âm phát ra từ các thiếu nữ cũng biến thành sục sôi, to rõ, ánh sáng thần thánh kịch liệt giao phong cùng bóng tối, đối chọi va chạm, cực kỳ chấn động. Đột nhiên, tiếng gà gáy lần thứ ba truyền đến, một tia mặt trời đâm thủng bóng tối phía Đông, rơi gần đỉnh núi. Tia mặt trời này chiếu rọi, lập tức bóng tối đen kịt rút đi như thuỷ triều, nhanh chóng lùi về phương xa, bóng tối đi như chạy, càng lúc càng nhanh, cuối cùng biến mất cuối chân trời. Mà ánh bình minh chiếu xuống, soi sáng hẻm núi, ánh mặt trời còn chưa phóng vào di tích bên trong hẻm núi đã thấy viên minh châu treo cao kia từ từ rớt xuống, hào quang rực rỡ tràn ngập quảng trường lùi vào trong minh châu. Ánh sáng biến mất, những thiếu nữ trong quảng trường lại khôi phục thành từng bộ xương khô ngồi xếp bằng ở đó, không nhúc nhích, tựa hồ đêm qua những thiếu nữ dũng mãnh chiến đấu cùng bóng tối chỉ là một giấc mơ ngọt ngào. Tần Mục đã sớm nghe được người trong thôn nói về nhiều chuyện lạ trong Đại Khư, chuyện xảy ra ở nơi này đều kỳ quái lạ lùng, không thể tưởng tượng nổi. Bất quá nghe nói là một chuyện, tự mình trải qua những chuyện lạ lùng này thì lại càng thêm chấn động. Mỗi khi đêm đen kéo tới, bóng tối tập kích, khuôn mặt trong bóng tối, Ma âm thần bí, còn có khu phế tích này, mỗi khi bóng tối ập đến là những Hồng phấn khô lâu lại biến thành thiếu nữ, dùng ánh sáng chống cự lại bóng tối, từng chuyện từng chuyện đều quái lạ không thể giải thích được. Những bí mật này, chờ mọi người đến khai quật. Thân hình Tần Mục lẫn trong bầy thú đang di động, lặng yên đi ra phía ngoài, tất nhiên bầy thú có quy củ bất thành văn, đó chính là không được đánh nhau trong di tích, tuy nhiên ra khỏi di tích thì e là bầy thú cũng sẽ trở nên vô cùng nguy hiểm. Một bên khác Khúc sư huynh nháy mắt với Tình sư tỷ, hai người cũng lẫn vào bầy thú, không ngừng lại gần Tần Mục. Bầy thú vẫn rất trật tự đi ra ngoài, đột nhiên một luồng kiếm quang lặng yên lao tới, đến phía sau Tần Mục. Hắn nghiêng người né tránh, thanh bảo kiếm kia suýt nữa đâm vào một con dị thú. Con dị thú kia nóng nảy rít gào một tiếng. "Sư muội, không nên điều khiển kiếm, làm bị thương dị thú thì bầy thú sẽ điên cuồng, chúng ta đều phải chết ở chỗ này!" Âm thanh của Khúc sư huynh truyền đến, Tình sư muội vội vã thu hồi bảo kiếm, vươn mình nhảy lên lưng một con dị thú, tiếp đó lại nhảy lên một con khác, nhanh chóng tới gần Tần Mục. Tần Mục nhìn mà mê tít, tụ khí thành tơ, thao túng bảo kiếm giết địch ngoài mười mấy trượng, bản lĩnh cỡ này tuy rằng không kinh người bằng thần thông của đồ tể, nhưng cũng rất đáng gờm. Bước chân Tình sư tỷ mềm mại, làn váy xoay tròn như là một đóa sen màu hồng nhạt, mũi chân bên dưới hoa sen như đao nhọn đá vào Tần Mục! Cước pháp của nàng sắc bén, mỗi cước đá ra tựa như búa lớn gắn gai nhọn sắc bén (giống chùy sắt), chấn động đến mức không khí phải kêu ong ong. Loại cước pháp này có thể dễ dàng đá nát một tảng đá lớn, đâm thủng cả tường đồng vách sắt! Ánh mắt Tần Mục sáng lên, nghênh đón cước pháp như lốc xoáy của Tình sư tỷ! Người què đã từng nói với hắn, Thâu Thiên cước pháp mà ông dạy cho hắn, xưa nay liền không sợ cước pháp của bất cứ người nào!

Mục Thần Ký - C12

Hai người, quần hồng chân trắng va chạm cùng khố ngắn chân thô. Đôi chân của Tình sư tỷ tuy dài và nhỏ nhưng sức mạnh lại vô cùng đáng gờm, ra chân như đao chém búa chẻ, chân Tần Mục tuy tráng kiện hơn một chút nhưng mang lại cho người ta cảm giác mềm mại tự nhiên, tựa hồ không có bao nhiêu sức mạnh. Đùng đùng đùng, tiếng va chạm dữ dội liên tiếp truyền đến, trong nháy mắt hai chân của Tình sư tỷ không biết đã trúng bao nhiêu cú đá, cước pháp của Tần Mục thật sự quá nhanh, nhanh đến mức làm cho nàng không kịp phản ứng! Hai chân sức mạnh kinh người kia của nàng hoàn toàn vô dụng, bị cước pháp khiến người ta hoa cả mắt của Tần Mục đá trúng, sức mạnh lập tức biến mất, phảng phất bị chân của đối phương "ăn mất". "Nguy rồi... " Hai chân Tình sư tỷ bủn rủn, hai chân của đối phương liên tục đá ra (liên hoàn cước) tựa như mưa to rơi trên cây chuối, đánh lên eo, ngực, yết hầu của nàng, tiếp đó một bàn chân to lớn tàn nhẫn bộp bộp bộp đá lên mặt nàng. Thân hình Tần Mục xoay tròn nhảy lên giữa không trung rồi vặn người đá ra sau, cú đá này không giống cước pháp lúc nãy, sức lực cước pháp lúc nãy của hắn không mạnh, chỉ chú trọng tốc độ, còn sức mạnh của cú đá này lại khiến người ta kinh sợ. Mặt Tình sư tỷ bị đá phẳng phiu, cái mũi cao thanh tú gần như dán sát da mặt, cằm vỡ nát, trong miệng tựa hồ có thêm nhiều vật lạ. Thiếu nữ này đầu trước chân sau, bị đá như mũi tên rời cung bắn về phế tích! Tần Mục đã thừa nhận một điều, Thâu Thiên Thần Thoái của người què quả thật là số một! Tuy rằng không dám nói là đệ nhất thiên hạ nhưng quả thật hoàn toàn xứng đáng số một trong thôn. Cước pháp của vị Tình sư tỷ kia trông thì hung ác bá đạo, nhưng căn bản chưa chạm được hắn, đã bị hắn đá trọng thương! Tần Mục không sử dụng một chút nguyên khí nào, chỉ dùng sức mạnh thân thể của chính mình, mà Tình sư tỷ lại có thể rót nguyên khí của mình vào hai chân, tăng lên sức mạnh và công kích của mình, tăng lên tốc độ cước pháp, nhưng dù như vậy, vừa giáp mặt Tình sư tỷ vẫn bị đánh cho tàn phế! Tần Mục vừa đá bay Tình sư tỷ thì lông tóc toàn thân lập tức dựng đứng lên, cảm giác nguy hiểm vô cùng mãnh liệt dâng lên trong lòng, không kịp quay người, vội vàng tung minh tới trước. Ở phía sau, Khúc sư huynh lặng lẽ tiến đến gần hắn rồi lạnh lùng hạ sát thủ, đòn đánh này của hắn vốn là chắc chắn trăm phần trăm, chỉ là không ngờ Tần Mục lại cảnh giác đến vậy! Hai người lao nhanh trên lưng thú, từ phần lưng con dị thú này đến phần lưng con dị thú khác, bước chân của Khúc sư huynh cực nhanh, điên cuồng công kích vào hậu tâm của Tần Mục, mà Tần Mục thì lại cố sức lao nhanh về phía trước, đồng thời hai tay vung vẩy, chặn lại đợt tấn công của Khúc sư huynh. Lôi Âm bát thức, Thiên thủ Phật đà! Khúc sư huynh không khỏi ngạc nhiên, Tần Mục quay lưng về phía hắn vậy mà còn có thể chặn được tất cả công kích của hắn, tựa như có vô số cánh tay dài ra, loại công pháp này hắn chưa từng nghe thấy! Thiên thủ Phật đà của Tần Mục tuy rằng còn chưa thể đạt đến trình độ giơ tay nhấc chân là lôi âm cuồn cuộn, lôi đình đùng đùng như Mã gia, thế nhưng cũng nhanh như gió, mạnh như điện, dù đang quay lưng về phía Khúc sư huynh, dù đang lao nhanh trên lưng thú nhưng vẫn vững tay vững chân, hiện ra hết cương mãnh bá đạo, không cho Khúc sư huynh chiếm được chút tiện nghi nào. "Keng --- " Đột nhiên, tiếng kiếm réo vang, Tần Mục tê cả da đầu, lập tức cánh tay chảy máu, bị kiếm sắc làm bị thương. Tần Mục xoay người lăn xuống lưng thú, ở dưới bụng một con thú chạy nhanh, Khúc sư huynh cũng lao theo, hai tay trống không nhưng lại có một thanh kiếm bạc bay lượn chung quanh, trên dưới hắn. Con ngươi Tần Mục nhíu chặt, năng lực điều khiển kiếm của Khúc sư huynh này vượt xa vị Tình sư tỷ kia, Tình sư tỷ khống kiếm thì bảo kiếm có thể bay đến khoảng cách mười mấy trượng, giết địch ngoài mười mấy trượng, mà Khúc sư huynh khống kiếm, bảo kiếm cách thân thể của mình khoảng chừng chỉ ba thước. Điều này vô cùng khủng khiếp, hơn nữa cũng vô cùng nguy hiểm. Dưới tình huống cận chiến điều khiển kiếm giết địch, hơi bất cẩn một chút sẽ làm chính mình bị thương, cho nên đòi hỏi năng lực khống kiếm cực cao, cũng cho đối phương thấy được sự mạnh mẽ và đáng sợ của kiếm thuật, đồng thời tự tin tuyệt đối vào kiếm thuật của bản thân! Không có năng lực điều khiển nguyên khí tinh tế cẩn thận thì căn bản không dám ngự kiếm như vậy! "Mấy người Đồ gia gia không dạy cho mình cách khống chế nguyên khí, trưởng thôn gia gia cũng chưa từng nói làm thế nào để vận dụng nguyên khí Bá thể, tình hình này chỉ sợ mình sẽ bị thiệt thòi rồi." Đột nhiên, chân hắn chạm vào một cành cây, chắc là bị đàn thú giẫm đạp, Tần Mục không chút suy nghĩ hất mũi chân, cành cây rơi vào tay hắn, đây là một nhánh liễu dài đến sáu, bảy thước, lớn bằng ngón tay cái. Thiếu niên nắm chặt cành cây, bước chân nhanh chóng di động, ánh mắt gắt gao tập trung vào mũi kiếm của Khúc sư huynh, không thèm bận tâm đến hai tay hắn. Hắn thử đưa nguyên khí vào trong nhành liễu, tuy nhiên khi nguyên khí tiến vào cành cây, đến vị trí một thước ba tấc thì hắn liền mất cảm ứng đối với nguyên khí. Một thước ba tấc, thật sự là quá ngắn, thực sự là quá nguy hiểm khi chống chọi với phi kiếm của đối phương. Khúc sư huynh giết tới, bảo kiếm bay quanh hắn, đâm, vót, quét, khều, bổ, giật, cắt, chẳng khác nào một kiếm khách vô hình nắm chặt bảo kiếm, từ những phương vị vô cùng xảo quyệt giết tới Tần Mục. Xì xì xì xì, vài tiếng nhỏ vang lên, cành liễu trong tay Tần Mục chỉ còn sót lại chừng một thước ba tấc, thanh bảo kiếm kia đánh xuống lần nữa, chạm vào cành liễu, phát ra một tiếng keng nhỏ, tựa như chạm vào sắt thép. Tần Mục nhìn thấy nguyên khí của mình truyền vào cành liễu lại có thể đỡ được bảo kiếm của đối phương thì hoàn toàn yên tâm, trong mắt chỉ có mũi kiếm, cành liễu một thước ba tấc trong tay được hắn xem như dao mổ lợn, đúng lúc này dùng cành liễu một thước ba tấc triển khai đao pháp mà đồ tể đã dạy cho hắn. Dạ Chiến Liên Thành Phong Vũ! Trong đầu Tần Mục không suy nghĩ chuyện gì khác, dùng cành liễu nhỏ thoải mái triển khai ra đao pháp đồ tể dạy cho hắn. Nhanh! Nhanh! Nhanh! Đồ tể gọi đao pháp của hắn là đao pháp giết lợn, chỉ có một diệu quyết, đó chính là nhanh! Nhanh đến mức phù quang lược ảnh (thấy bóng không thấy hình), nhanh đến mức tay vung lên đầu heo rụng xuống! Tần Mục toàn tâm toàn ý vung đao, múa đao một cách tràn ngập niềm vui, tiếng tấn công dữ dội leng keng leng keng không ngừng truyền đến, hai người đang ở dưới bước chân đàn thú chạy trốn mà nhanh chóng di động, từ dưới bụng một con dị thú đánh tới dưới bụng một con dị thú khác, những cái chân của cự thú thô to giẫm xuống tựa như những cây cột từ trên trời tàn nhẫn nện xuống, hơi bất cẩn một chút sẽ bị giẫm đến tan xương nát thịt! Bước chân của bọn họ nhìn như thác loạn, nhưng thực ra đều tuân theo một nhịp điệu kỳ diệu, mỗi khi cự thú sắp sửa giẫm xuống thì bọn họ đều có thể né qua. Khúc sư huynh vừa tức vừa sợ, hắn đang bị đánh! Hắn bị "thằng ma nhỏ" trước mắt này cầm một cây gậy nhỏ đánh đau! Cành liễu trong tay Tần Mục rất ngắn, dài khoảng một thước, chẳng phải là một cái que nhỏ thôi sao? Mà kiếm của hắn dài năm thước bảy tấc, luyện khí thành tia, lấy tia ngự kiếm, Khống Kiếm Thuật của hắn là do Ly Giang Ngũ lão dạy cho, mà Ly Giang Ngũ lão chính là Thiên Nhân phá bích, là cường giả mở ra Thiên Nhân thần tàng, Khống Kiếm Thuật bọn họ dạy cho tinh diệu cỡ nào? Công phu quyền cước mà hắn triển khai lại là thần thông quyền thuật mà Ly Giang Ngũ lão sáng tạo, tên là Ly Giang quyết, hai tay triển khai môn quyền thuật này, nguyên khí hóa thành con sông lớn, mãnh liệt cuộn trào, sóng lớn vỡ bờ, vô cùng kinh người. Hắn tuy chưa luyện quyền thuật đến trình độ thần thông, nhưng uy lực không phải chuyện thường, vỡ bia nứt đá, hóa đá thành bột là điều chắc chắn. Nhưng hai đại tuyệt học này trong mắt "con ma nhỏ" cùi bắp kia vậy mà có trăm chỗ hở, phòng ngự liên tục bị xuyên thủng, gậy nhỏ ập xuống gõ lên mặt, lên cổ, xương quai xanh, khớp khuỷu tay, cổ tay, xương ngón tay, xương sườn, giữa lưng, giữa eo, giữa hông, bắp chân, mắt cá chân! Trong chốc lát ngắn ngủi, Khúc sư huynh liền bị gõ đến đầy cục u, trên người cũng chỗ xanh chỗ tím, hắn làm sao không giận cho được? Thế nhưng, trong lòng hắn lại sợ hãi nhiều hơn. Nếu trong tay Tần Mục không phải là một cây gậy nhỏ mà là một thanh đao mà nói thì... Hậu quả không dám tưởng tượng! Thật quá đáng sợ, thiếu niên này nhiều nhất cũng chỉ mười một mười hai tuổi, thân thể đứng chưa tới lồng ngực của mình, cho dù luyện công từ trong bụng mẹ, cũng không thể luyện thành tuyệt học kinh khủng như thế chứ? Rất nhanh Khúc sư huynh nhận ra được thiếu hụt của Tần Mục, yên tâm: "Tu vi nguyên khí của hắn yếu, tuy rằng chiêu thức tinh diệu nhưng tu vi lại yếu đến đáng thương. Hoặc là nói, hắn cũng không phải linh thể, chỉ là một người bình thường... " Cuối cùng hắn cũng nghĩ đến điểm quan trọng, đó chính là, Tần Mục chỉ là một người bình thường, không phải là linh thể, chưa hề mở ra Linh Thai thần tàng, chắc là tu luyện công pháp cơ sở kiểu như Đạo Dẫn Công, khiến Tần Mục có một phần tu vi nguyên khí. Thế nhưng nguyên khí người bình thường tu luyện được không có bất kỳ thuộc tính, không phát huy được bất kỳ uy lực nào, vì thế chiêu thức công kích của Tần Mục tuy hơn xa hắn nhưng chiêu thức không có uy lực thì không có bao nhiêu sức uy hiếp đối với hắn. "Đao pháp của con ma nhỏ này chắc là thần thông, chỉ là hắn còn lâu mới phát huy ra được uy lực của thần thông. Nếu như ta có thể đạt được thần thông này mà nói... " Trái tim của Khúc sư huynh không khỏi đập mạnh lên, Tần Mục không phát huy ra được uy lực của đao pháp những hắn lại có thể phát huy được mấy phần, nếu triển khai từ tay hắn thì uy lực nhất định vô cùng đáng sợ! Hắn có thể nhìn ra được, loại đao pháp này của Tần Mục là một loại chiến kỹ! (kỹ năng chiến đấu) Chiến kỹ không giống với thần thông kiểu như Khống Kiếm thuật, Khống Kiếm thuật là giải thoát hai tay, điều khiển kiếm bay trên không trung giết địch, làm cho kiếm pháp của mình càng trở nên linh hoạt, còn hai tay đồng thời cũng có thể công kích kẻ địch, càng thêm khó lường! Mà chiến kỹ lại khác. Chiến kỹ đi chính là con đường nguyên thủy, cần dùng hai tay của mình để điều khiển binh khí, có thể làm cho nguyên khí của mình tràn vào binh khí đạt mức độ lớn nhất, làm cho uy lực của chiêu thức càng lớn, uy lực thần thông càng mạnh thêm! Thực ra, ưu khuyết điểm của chiến kỹ và Khống Kiếm thuật đã có kết luận từ trước đó rất lâu. Mấy trăm năm trước, chiến kỹ và Khống Kiếm thuật cùng tồn tại, khi đó người tu luyện chiến kỹ và Khống Kiếm thuật không ai phục ai, thường thường đánh nhau để phân cao thấp, nhưng một mạch Khống Kiếm thuật lại đột nhiên xuất hiện một vị kỳ tài, đánh cho cường giả tu luyện chiến kỹ người thì chết, người thì tàn phế, người thì bỏ chạy. Mà vị kỳ tài này chính là Quốc sư hiện giờ của Duyên Khang quốc, được xưng là đệ nhất nhân dưới Thần linh! Đến bây giờ, người tu luyện chiến kỹ đã rất ít, không có mấy, thần thông thượng thừa mạch chiến kỹ cũng lần lượt thất truyền, đã không có người thừa kế, lưu truyền đến nay đều là chiến kỹ cấp thấp. Tuy nhiên chiến kỹ thượng thừa chân chính vẫn vô cùng lợi hại, mà Khúc sư huynh tin tưởng, cái tên ma nhỏ này triển khai chính là chiến kỹ thượng thừa thật sự! "Ta nhất định phải chiếm được chiến kỹ này! Bắt giữ hắn, bất chấp tất cả ép hắn giao ra công pháp tu luyện của chiến kỹ này!" Cây gậy nhỏ của Tần Mục vẫn đang điên cuồng gõ vào Khúc sư huynh, Khúc sư huynh liều mạng chống cự, nhưng vẫn không cách nào hoàn toàn ngăn cản được cây gậy nhỏ này, trong nháy mắt vẫn bị gõ mấy trăm đòn. Khuôn mặt của Khúc sư huynh càng lúc càng sưng, trên người cũng càng lúc càng đau, trong lòng dần hoảng loạn lên. Hắn càng hoảng loạn thì càng đánh mất tiết tấu, số lần gậy gỗ nhỏ rơi trên người hắn liền càng nhiều. Tuy nói chỉ là một cây gậy gỗ nhỏ, không có bao nhiêu uy lực, thế nhưng thêm vào sức mạnh của bản thân Tần Mục, đánh liên tục, góp gió thành bão, sự phá hoại đối với thân thể của hắn cũng không phải là chuyện nhỏ. "Hắn muốn gõ chết mình!" Khúc sư huynh sởn cả tóc gáy.


Aucun commentaire:

Enregistrer un commentaire